N, 00-00-2011   00 :00:00

Website đang trong quá trình nâng cấp.Quý vị vui lòng truy cập trang Blog của giáo phận http://gpkontum.wordpress.com để cập nhật tin tức mới nhất.

Chút suy tư - Làm từ thiện
(01:02:2012 |04:51 AM)
Cuộc sống của người dân Việt Nam chúng ta mỗi ngày một đi xuống. Năm nay đi chúc Tết gặp gỡ bạn bè, người quen, lối xóm … ai ai cũng than thở … “Một năm qua, thật quá khó khăn”.


Người giàu có thì hùn hạp làm ăn thất thoát, nợ nần không đòi được. Người nghèo khó thì làm đâu thất bại đó. Như cô bạn của tôi ở Phan Rang năm trước cũng tìm hiểu, học hỏi để nuôi con Nhông, vay mượn một số vốn không nhỏ, cuối cùng bạn lắc đầu đau khổ “Lỗ quá, bạn ơi!”. Qua năm sau cũng cố làm ăn “Thua keo này, bày keo khác”. Thấy người ta trồng hành sao trúng mùa quá. Sẳn có mấy sào đất nhà, cả nhà kinh doanh trồng hành. Tính ra thì … không những có lời mà còn cứu gỡ được sự thua lỗ của năm trước.

Thế mà, trước Tết bạn ấy có chuyện vào Sài Gòn, ghé nhà chơi lại cái câu than vãn muôn thuở “Lỗ nữa rồi cậu ơi! Dân trồng hành năm nay te tua quá đỗi, mình thâm thêm nợ, mà nhìn mọi người thua lỗ nên chẳng dám than thở với ai”.

Thế đó chẳng hiểu sao cuộc sống cứ bấp bênh như thế? Nợ năm này chồng chất với nợ năm trước riết rồi suy cho cùng: “hình như những người không làm gì, lại ít mang nợ hơn những người ra công làm việc?”

Và vì thế sự khổ cứ oằn lên vai người dân, làm ăn không được, nợ nần chồng chất …Nhưng miếng ăn thì phải có hằng ngày, họ đổ xô ra đường mưu sinh, bỏ ruộng đồng, làng mạc, xa nhà, xa gia đình, xa con cái…. Dù biết rằng bao hệ lụy của sự ra đi này, sẽ gây ra mối bận tâm không nhỏ cho họ, họ cũng buộc lòng ra đi.

Càng thương thêm cho những cảnh đời đã khổ, lại mang thêm những căn bệnh nan y. Vào bệnh viện Ung Bướu quý vị sẽ thấy biết bao nhiêu lao động đang làm việc, thì đổ ra đủ thứ bịnh, tiền làm ra không đủ ăn, nay lại phải đi lên Sài Gòn chửa bịnh, bao nhiêu của cải trong nhà bán đi để chạy thuốc. Đến miếng ruộng, cái vườn, rồi cuối cùng căn nhà để ở cũng phải bán đi … Họ tin tưởng và hy vọng “còn người là còn tất cả”. Hay “còn nước còn tát” để rồi nhìn lại cả nhà đã trắng tay..,

Họ chỉ còn biết khóc, chỉ còn biết trông vào lòng từ thiện của ai đó cứu lấy họ, cứu lấy gia đình họ.

Chẳng ai nhìn đến những cảnh đời khốn khổ ấy mà không dủ lòng thương. Và vì thế mọi người phải nghĩ ra cách giúp đỡ cho nhau.

Tôi cũng có bà chị họ từ Đà Nẵng vào nằm bệnh viện Ung Bướu. Lúc rảnh vào thăm chị, chị hay kể cho tôi nghe:

- Lúc nảy có phái đoàn họ đến giường cho chị phong bì 100.000$. Ai họ cũng cho, vì đa số nằm ở đây là người nghèo.

Có hôm chị lại nói:

- Chị lúc này hay được lãnh phiếu ăn miễn phí của hội Từ Thiện …, khỏi phải đi mua thức ăn ở căn-tin, đỡ tốn tiền.

Càng ngày, càng có nhiều hội Từ Thiện xuất hiện giúp đỡ các bệnh nhân. Nếu một hôm nào đó đi trên đường Nơ Trang Long quý vị nhìn thấy đoàn người rồng rắn xếp hàng ở nơi nào đó gần bệnh viện, thì đúng là nơi đó họ đang phát quà từ thiện cho bệnh nhân. Nhìn thấy nhiều cách làm từ thiện đến được tay người nghèo, tôi vô cùng cảm động. Mình không có gì san sẻ cho họ, thấy người khác rộng lòng mình cảm kích vô cùng. Cũng như thấy bộ mặt vui vẻ của người nghèo khi nhận quà, mình cũng muốn vui với họ, cũng cảm thấy hạnh phúc với họ như chính mình được nhận quà.

Bây giờ các Xơ (các Soeur) còn có nhiều cách làm từ thiện thiết thực hơn, như số bịnh nhân quá nghèo không có tiền đủ cho toa thuốc Hóa Trị, hoặc Xạ Trị, các Xơ liên lạc trực tiếp với Bác sĩ điều trị nhận Toa thuốc gởi đến những nơi Từ Thiện, họ sẽ trả trực tiếp vào tài khoản của bệnh viện. Đa số những thiếu nhi trong bệnh Viện Ung Bướu được những suất trả tiền thuốc như thế, từ các ngân hàng, các công ty, mà các Xơ đã liên hệ kêu gọi từ trước.

Tôi đọc được mấy bài viết trên mạng, buồn phiền vì những chuyến đi làm việc Từ Thiện tại Việt Nam bị thất bại. Quà không đến tay người nghèo. Các phần quà lại bị chia năm xẻ bảy. Hoặc vừa cho quà xong, khi quay lại thì các món quà ấy đã bị tịch thu một cách trắng trợn… Có người còn mạnh miệng la lên “Một đồng cũng không cho, không làm Từ Thiện cho Việt Nam nữa.

Điều ấy nghe thật đau lòng, là anh em với nhau sao lại nói những lời độc địa như thế? Nhất là nói đến những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, những người đau khổ, bịnh tật, nghèo đói, đang phải nhờ vào lòng Từ Thiện của người khác?

Vào chiều 25 Tết vừa qua, tôi đi ngang qua Bệnh viên Ung Bướu, thấy từ trong sân Bệnh viện chạy ra cổng, một chiếc xe khách 50 chổ ngồi, trên xe có treo một băng rôn “Đoàn Từ thiện đến Cà Mau”. Tôi dừng xe lại nhìn, tự nhiên nước mắt muốn trào ra. Đây là đoàn xe đi làm từ Thiện ở Tỉnh Cà Mau, kết hợp chuyến đi, họ làm thêm một việc vô cùng hữu ích, là cho một số bịnh nhân nghèo quá giang về Cà Mau ăn Tết. Tôi đã chứng kiến, quá nhiều người lo nghĩ không biết làm sao có tiền để về Quê ăn Tết. Tìm tiền đã khó, mà mua được vé xe lại càng khó hơn, việc làm này tôi xem như là một sáng kiến quá hay mà tôi chưa hề nghĩ đến. Nhìn chuyến xe từ từ xa bệnh viện đầy kín chổ ngồi, tôi cũng vui như chính mình cũng được ngồi trên xe về quê ăn Tết như họ.

Có biết bao cách Từ Thiện giúp được người nghèo mà sao họ không nghĩ ra? để bao nhiêu tiền bạc giúp người nghèo bị thất thoát?

Đây là một bằng chứng, các cuộc Từ Thiện từ nước ngoài gởi về đã thành công. Bạn bè trong nước và ngoài nước kết hợp với nhau làm từ thiện

Người nước ngoài của ít lòng nhiều, nhiều người gom góp lại. Người trong nước bỏ công tìm hiểu, lên danh sách và trao tận tay người thật sự cần giúp đỡ … công việc không khó lắm, chỉ cần có một tý tấm lòng là mọi sự đều thành công tốt đep.

Thời gian trước chúng tôi thường xin quần áo cũ đưa đến những vùng xa xôi, hoặc bị thiên tai lũ lụt.. Sau này chúng tôi không làm việc ấy nữa, vì tiền chuyên chở cao quá. Số tiền ấy có thể làm được nhiều việc đúng nhu cầu người nhận, hơn là cho một xe quần áo cũ.

Sáng mồng một chúng tôi vào thăm nhà hưu dưỡng người gìa neo đơn của các Xơ Vinh Sơn Bình Lợi. Nghe một cụ bà phàn nàn vì không được giữ tiền do các nhóm từ thiện đến cho, tôi hỏi:

- Thế bác giữ tiền làm gì khi bác không đi được?
- Gởi cho anh Sơn mua.
- À, bác gởi bác Sơn (xe ôm) mua giùm hả?
- Vậy bác thích mua cái gì cháu mua cho bác?

Bác ấy cười bẻn lẽn, chẳng biết muốn mua gì. Sau cùng bác nói:

- Mua bánh.

Thế đó, người già nằm một chỗ cũng thích giữ tiền trong người, thích những cái mà không thể chìu được...

Còn biết bao cảnh đời thương tâm hơn nữa trong đồng bào của chúng ta. Một tý hy sinh, một lần nhìn ăn, nhịn mua sắm, chúng ta có thể đem lại cho anh em của ta một niềm hạnh phúc, một nụ cười mãn nguyện, sao ta không nhận thấy? Sao lại nở lòng nói những lời tuyệt tình khi chưa đứng trước những nghịch cảnh buồn đau của anh em mà chính mình cũng không cầm được nước mắt.

Kim Hoa
Sài Gòn Mùng 9 năm Nhâm Thìn

Từ vietcatholic.net



Các Tin Tức Khác:
(01:07:2014 | 11:31 AM)
Thánh Lễ Giỗ Giáp 01 Năm Ngày Qua Đời Của Linh Mục Calisto Bá Năng Lý
(01:07:2014 | 11:26 AM)
Đức Thánh Cha Chủ Sự Lễ Thánh Phêrô - Thánh Phaolô Và Trao Dây palliumcho Các Tổng Giám Mục
(01:07:2014 | 11:22 AM)
Đức hồng y Antonio Tagle nói về Đại hội Thánh Thể Quốc tế tại Philippines
(18:06:2014 | 10:35 AM)
Thế Giới Nhìn Từ Vatican 31-05 đến 05-06-2014
(08:06:2014 | 11:44 AM)
Thư Của Đức Giám Mục Giáo Phận Kontum 07-06-2014
(01:06:2014 | 10:20 AM)
Lễ Ngũ Tuần Đầu Tiên
(01:06:2014 | 10:12 AM)
Đức Thánh Cha Phanxicô Viếng Thăm Vương Quốc Giordani
(01:06:2014 | 10:09 AM)
Đức Thánh Cha Họp Báo Trên Chuyến Bay Trở Về Từ Thánh Địa

Xem Thêm...