Chúa Nhật XX Thường Niên, Năm A (16.08.2026) – Xin Dủ Lòng Thương (Mt 15,21-28)

“Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (Mt 15,22)

Bài đọc 1: Is 56,1.6-7

Ta sẽ dẫn những người ngoại bang lên núi thánh của Ta.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

1Đức Chúa phán như sau : Hãy tuân giữ điều chính trực,
thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới,
và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ.
6Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa
để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh,
cùng trở nên tôi tớ của Người,
hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm,
cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta,
7đều được Ta dẫn lên núi thánh
và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta.
Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận
những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng,
vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.

Đáp ca: Tv 66,2-3.5.6 và 8 (Đ. c.4)

Đ.Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài !

2Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc,
xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con,3cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa,
và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài.

Đ.Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài !

5Ước gì muôn nước reo hò mừng rỡ,
vì Chúa cai trị cả hoàn cầu theo lẽ công minh,
Người cai trị muôn nước theo đường chính trực
và lãnh đạo muôn dân trên mặt đất này.

Đ.Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài !

6Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài.8Nguyện Chúa Trời ban phúc lộc cho ta !
Ước chi toàn cõi đất kính sợ Người !

Đ.Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài !

Bài đọc 2: Rm 11,13-15.29-32

Khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.

13 Thưa anh em, tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi, 14 mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó. 15 Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống ?

29 Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý.

30 Thật vậy, trước kia anh em đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay anh em đã được thương xót, vì con dân Ít-ra-en không vâng phục ; 31 họ cũng thế : nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót anh em, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót. 32 Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người.

Tung hô Tin Mừng: x. Mt 4,23

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Giê-su rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 15,21-28

Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, 22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng : “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi ! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm !” 23 Nhưng Người không đáp lại một lời.

Các môn đệ lại gần xin với Người rằng : “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi !” 24 Người đáp : “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” 25 Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng : “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi !” 26 Người đáp : “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” 27 Bà ấy nói : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” 28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp : “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật ! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.

(Nguồn: ktcgkpv.org)

—————————

 

Suy niệm 1: TGM Nguyễn Văn Thiên

 

 

Trong quan niệm truyền thống Do Thái, ơn cứu độ của Thiên Chúa phát xuất từ dân tộc Do Thái và cũng chỉ dành cho dân tộc này. Bởi lẽ đó là dân được Thiên Chúa yêu thương và tuyển chọn từ thời Tổ phụ Áp-ra-ham. Niềm tin này đôi khi dẫn tới não trạng ỷ lại và kiêu căng. Nhiều người Do Thái cậy thế để coi thường các dân tộc khác. Một số khác lại nghĩ mình không phải làm gì, vì thuộc chủng tộc Do Thái thì đương nhiên được cứu rỗi. Đức Giê-su đến trần gian để điều chỉnh lối suy nghĩ lệch lạc này. Người cũng khẳng định: không phải cứ ai kêu Lạy Chúa! Lạy Chúa! là đương nhiên được vào Nước Trời.

Thực ra, ngay trong Cựu ước, tính phổ quát của ơn Cứu độ của Thiên Chúa đã được khẳng định. Nội dung Bài đọc I trích sách ngôn sứ I-sai-a cho thấy điều đó. Vị ngôn sứ nói: “Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người…. đều được dẫn lên núi thánh”. Qua vị ngôn sứ, Thiên Chúa còn khẳng định: Nhà ta là nhà cầu nguyện của muôn dân!

Ở một nơi khác, cũng qua ngôn sứ I-sai-a, Thiên Chúa phán bảo cùng người Tôi Trung của Ngài: “Này đây Ta đặt con làm ánh sáng muôn dân, để con đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng trái đất!” (Is 49,6). Qua hình ảnh người tôi trung, nhãn quan Ki-tô giáo nhận ra đó là hình ảnh của Đức Giê-su thành Na-da-rét, Đấng đến để quy tụ muôn dân về một mối, để tập hợp nhân loại thành một đàn chiên có một chủ chiên. Sau này, Đức Giê-su tuyên bố Người là ánh sáng trần gian, soi sáng cho con người đang đi trong tối tăm được nhìn thấy Chân lý.

Trong khi thi hành sứ vụ loan báo Tin Mừng, Chúa Giê-su đặc biệt quan tâm đến những người bé nhỏ và những người bị loại ra bên lề của cuộc sống. Người cũng rảo khắp những miền đất dân ngoại, để loan báo cho họ tình thương của Thiên Chúa. Người áp dụng nơi bản thân lời ngôn sứ I-sai-a: Thần Khí Chúa ngự trên tôi. Chúa xức dầu cho tôi. Người sai tôi đi loan báo cho người nghèo khó…

Giáo hội là công trình của Thiên Chúa, được xây trên nền tảng vững chắc là thánh Phê-rô. Giáo hội là ngôi nhà luôn mở rộng để đón tiếp mọi người. Không ai bị loại trừ khỏi ngôi nhà ấy. Một trong bốn đặc tính của Giáo hội là Công giáo, tức là Giáo hội bao gồm mọi nền văn hóa, mọi chủng tộc và mọi ngôn ngữ. Ai cũng có thể gia nhập Giáo hội của Chúa Ki-tô. Mỗi phút giây trôi qua, trên thế giới có hằng triệu con tim yêu mến Chúa dâng lời ca tụng Ngài bằng những ngôn ngữ khác nhau, tùy theo sắc thái văn hóa và truyền thống của mỗi địa phương. Đó là Thân Mình Đức Giê-su đang cầu nguyện với Chúa Cha để tôn vinh và cảm tạ Ngài.

Nếu ơn Cứu độ của Thiên Chúa mang tính phổ quát, thì con người cần có thiện chí và nhẫn nại để có thể đón nhận ơn Cứu độ. Câu chuyện người phụ nữ quê ở Ca-na-an đến xin Chúa Giê-su chữa cho con gái mình khỏi bệnh muốn diễn tả điều ấy. Vì thương con, người phụ nữ đã nhẫn nại và không bỏ cuộc, kể cả khi bị từ chối với những ngôn từ xem ra cứng cỏi. Sự kiên nhẫn ấy đã được trả công qua lời Chúa Giê-su: “Lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy”.

Hết thảy chúng ta đều là nguồn gốc dân ngoại. Thánh Phao-lô khẳng định như thế (Bài đọc II). Nhưng Thiên Chúa đã thương cho chúng ta được tháp nhập vào dòng dõi ông Áp-ra-ham nhờ đức tin. Sứ vụ của thánh Phao-lô, và của mỗi tín hữu chúng ta hôm nay, là loan báo cho mọi người biết về tình thương của Thiên Chúa, thể hiện qua Đức Giê-su Ki-tô. Theo thánh Phao-lô, dường như Thiên Chúa “đã gạt ra một bên” dân tộc Ít-ra-en để chúng ta, tức là Ki-tô hữu, có cơ hội được hòa giải với Người. Cho đến hôm nay, sự cứng lòng của dân riêng được tuyển lựa vẫn là một huyền nhiệm. Giáo hội Ki-tô vẫn tin vào sự trở lại của dân tộc Do Thái trong tương lai.

“Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”. Đó là lời kêu cầu của cộng đoàn tín hữu mỗi khi chúng ta cử hành Bí tích Thánh Thể. Đó cũng là tiếng than của xã hội hôm nay đang bị tổn thương nghiêm trọng do những xung đột đẫm máu, những bạo lực ở mọi cấp độ và những khủng hoảng trong nhiều lãnh vực. Chúng ta cầu nguyện cho thế giới hôm nay nhận ra Đức Giê-su là Đấng Cứu độ trần gian, và ơn Cứu độ của Người dành cho hết mọi người. Lời van xin xuất phát từ trái tim chân thành chắc chắn sẽ được Chúa nhận lời.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

—————————

 

Suy niệm 2: Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh

 

ĐỨC TIN PHÁT SINH SỰ SỐNG

 

Hãy đi rao giảng Tin Mừng cho muôn dân”.

Trong chuyến tông du Hoa Kỳ, ngày 18. 4. 2008 , Đức Thánh Cha Bê-nê-đic-tô XVI đã đến tham dự Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, nơi đây ngài ngỏ lời với 192 quốc gia thành viên của Đại Hội Đồng, và đọc diễn văn về Quyền con người.  Dưới góc nhìn đức tin, sự kiện này được coi là sự thể hiện mệnh lệnh hoàn vũ của Đức Giê-su Ki-tô, Đấng sáng lập Hội thánh, đã ra lệnh cho các tông đồ cách đây hai ngàn năm. 

Ngôn sứ I-sa-i-a đã nói đến tính hoàn vũ này sáu trăm năm trước công nguyên: “Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cũng trở nên tôi tớ của Người …  đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta” (x. Bài Đọc 1. Is 56, 1.6-7).  Ngôn sứ như vượt ranh giới Do thái quay sang tiếp đón dân ngọai.  Ông đã gióng lên lời mời gọi gặp gỡ mang tính hoàn vũ.  Mọi dân tộc sẽ được dẫn lên núi Thánh Chúa và bước đi trong đường lối của Người

Con người được tạo dựng theo hình ảnh và giống Thiên Chúa, nơi mỗi người đều có tiếng gọi thúc giục tìm đến cuộc gặp gỡ này, gặp gỡ giữa con người và Đấng Sáng Tạo.  Thánh Âu-tinh đã có thời sống sa đọa, nhưng lòng vẫn hướng về Thiên Chúa, ngài nói về kinh nghiệm việc tìm kiếm Thiên Chúa như sau: “Con không tìm gặp Ngài nếu con đã không biết Ngài”.  Nghĩa là nơi con người có sẵn khuynh hướng tôn giáo, có sự hiểu biết về Thiên Chúa một cách mơ hồ nào đó rồi, chẳng vậy mà dân thành Ni-ni-vê, tuy là dân ngọai, đã  lắng nghe lời kêu gọi của tiên tri Gio-na mà ăn năn sám hối khi nghe lời vị tiên tri rao giảng.

Tin Mừng Mát-thêu cho thấy tính hoàn vũ của ơn cứu độ, qua cuộc gặp gỡ kỳ lạ của người phụ nữ Ca-na-an với Đức Giê-su, người đàn bà nầy là đại biểu cho dân ngọai khao khát tìm kiếm Thiên Chúa.  Khi Đức Giê-su đi ngang qua Thành Tia và Xi-đôn là đất dân ngọai, có người phụ nữ ngoại giáo cầu xin phép lạ chữa bệnh cho con gái, bà bị Đức Giê-su từ chối cách phủ phàng và có phần bị hạ nhục, bị coi là hạng chó con không xứng đáng ăn bánh của con cái.  Thay vì tự ái bỏ đi, bà dùng ngay lời miệt thị đó để khẳng định lòng tin kiên vững của mình, một đức tin làm Đức Giê-su kinh ngạc và thán phục.  Đức Giê-su đầu hàng trước lòng tin của bà. 

Trình thuật bắt đầu không mấy thuận lợi, nhưng kết thúc có hậu.  Người phụ nữ lên tiến cầu xin: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!”  Phản ứng đầu tiên của Đức Giê-su là thinh lặng không đếm xỉa gì đến lời van xin.  Khi môn đệ nài ép Người làm phép lạ, Đức Giê-su lạnh lùng trả lời : “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”.   Phản ứng ban đầu của Đức Giê-su như dựng lên bức tường để ức chế làm bùng lên lòng tin mạnh mẽ nơi người đàn bà ngoại giáo, bà ứng khẩu đáp lại: “Nhưng lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”.   

Phản ứng của bà như mở rộng cửa biên giới đi từ kỳ thị lương dân bước sang thân cận với Đức Giê-su, chịu thua trước đức tin son sắt của bà, Người liền tuyên bố : “Nầy bà, lòng tin của bà mạnh thật!  Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy” (x. Bài Tin Mừng. 15, 21-28). Đức tin là chìa khóa khai thông mọi bế tắc.  Không ai cầu nguyện mà không có đức tin, đức tin là điều tiên quyết làm cho Thiên Chúa rủ lòng thương xót.  Tin Thiên Chúa hiện hữu, tin Thiên Chúa quyền năng hay thương xót, thì con người mới đặt hy vọng vào lời cầu nguyện của mình.

 Đức tin phá đổ hàng rào ngăn cách giữa người tin và kẻ không tin.  Tuyên xưng đức tin vào Đức Giê-su là tuyên xưng lòng tin vào ơn cứu độ Người đem đến.  Ơn cứu độ dành cho mọi người.  Đức tin là điều tối cần thiết để lãnh nhận ơn cứu độ, làm cho lương dân trở nên con cái Thiên Chúa.  Trong Đức Ki-tô thì không còn phân biệt Do thái hay Hy lạp, đàn ông hay đàn bà nhưng tất cả nên một không phân biệt, theo tư tưởng của thánh Phao-lô.

Lạy Chúa Giê-su, xin hãy thêm đức tin cho con để con có thể đứng vững khi gặp thử thách . Xin cho con kiên vững kêu đến Chúa ngay cả khi xem ra Chúa lạnh lùng chậm chạp đáp trả lời con cầu nguyện. A-men

Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku

______________________

 

Suy niệm 3: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ

 

 

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

 

WGPKT(15/08/2026) KONTUM