
Ông Ê-li-a đứng trước nhan Đức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en.
Bài trích sách các Vua quyển thứ nhất.
1 Hồi ấy, ông Ê-li-a, người Tít-be, trong số dân cư ngụ tại Ga-la-át, nói với vua A-kháp rằng : “Có Đức Chúa, Thiên Chúa hằng sống của Ít-ra-en, Đấng tôi phục vụ : trong những năm sắp tới, sẽ chẳng có mưa, có sương, nếu tôi không ra lệnh.”
2 Có lời Đức Chúa phán với ông như sau : 3 “Ngươi hãy bỏ đây đi về phía đông, và ẩn mình trong thung lũng Cơ-rít, phía đông sông Gio-đan. 4 Ngươi sẽ uống nước suối. Ta đã truyền cho quạ nuôi ngươi ở đấy.” 5 Ông ra đi và làm như Đức Chúa truyền : là đến ở thung lũng Cơ-rít, phía đông sông Gio-đan. 6 Buổi sáng, quạ mang bánh và thịt cho ông ; buổi chiều, quạ cũng mang như vậy. Nước ông uống là nước suối.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
1Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi,
ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao ?2Ơn phù hộ tôi đến từ Đức Chúa
là Đấng dựng nên cả đất trời.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
3Xin Đấng gìn giữ bạn
đừng để bạn lỡ chân trật bước,
xin Người chớ ngủ quên.4Đấng gìn giữ Ít-ra-en,
lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành !
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
5Chính Chúa là Đấng canh giữ bạn,
chính Chúa là Đấng vẫn chở che,
Người luôn luôn ở gần kề.6Ngày sáu khắc, vầng ô không tác hoạ,
đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
7Chúa giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh,
giữ gìn cho sinh mệnh an toàn.8Chúa giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới,
từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Ha-lê-lui-a.
Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. 2 Người lên tiếng dạy họ rằng :
3“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
4Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
5Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
6Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
7Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
8Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
9Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
10Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ.
11Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại
và vu khống đủ điều xấu xa.
12Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.
Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng đã bị người ta bách hại như thế.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
CHÚA MUỐN CHÚNG TA LÀ NHỮNG PHÚC NHÂN
Thật là ý nghĩa khi chúng ta nghe lại đoạn Tin Mừng Mt 5,1-12a. Chúng ta khẳng định rằng: Thiên Chúa muốn chúng ta là những người hạnh phúc. Suy diễn này không quá ảo tưởng, vì vào thời kỳ đầu của Ki-tô giáo, các thành phần của Giáo Hội cũng được gọi là “những người diễm phúc”, là Thánh. Thiên Chúa là Hạnh Phúc, Ngài luôn muốn chúng ta hạnh phúc, nên Ngài thi ân giáng phúc cho chúng ta. Ngài muốn chúng ta không chỉ hạnh phúc tạm thời, mà còn hạnh phúc luôn mãi cả đời này và đời sau. Quả thực, người Ki-tô nhờ Bí tích Rửa Tội, được kết hiệp với Chúa Giê-su là quả phúc nơi cung lòng Đức Ma-ri-a là Đấng đầy ơn phúc, nên chúng ta hạnh phúc là lẽ đương nhiên.
Hạnh phúc thật theo Chúa Giê-su trong Tin Mừng hôm nay, nghe xong nhiều người không khỏi ngạc nhiên và sửng sốt, bởi vì những người ở đời coi là khờ dại, bất hạnh và đáng thương hại, theo Chúa Giê-su lại là những người có phúc. Lý do là vì họ sống tinh thần nghèo khó, mặc dù họ giàu sang, có tiền của. Họ không cậy dựa vào tiền của, nhưng phó thác vào quyền năng của Chúa. Họ là những người hiền lành, những người đau khổ, những người đói khát sự công chính, những người có lòng trong sạch, những người ăn ở thuận hòa và những người bị bách hại vì lẽ công chính. Đó là những người được Thiên Chúa chúc phúc.
Chúa Giê-su là hiện thận của Chúa Cha là Hạnh Phúc, Người cũng muốn chúng ta hạnh phúc, nên đã vạch ra cho chúng ta con đường Tám Mối Phúc Thật để tất cả chúng ta đi theo mà trở thành phúc nhân. Con đường Chúa đã đi khi còn sống thân phận lữ thứ trần gian như chúng ta: Phúc cho những ai nghèo khó trong tinh thần, phúc cho những ai đau khổ, phúc cho những kẻ hiền lành, phúc cho những ai đói khát sự công chính, phúc cho những kẻ có lòng nhân từ, phúc cho những ai có lòng trong sạch, phúc cho những ai hoạt động cho hòa bình, phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính (x. Mt 5, 3-10).
Chúng ta hãy khẩn cầu các thánh là những người đã được xem là phúc nhân, đặc biệt xin Mẹ Ma-ri-a, là ‘Đấng đầy ơn phúc’, giúp con cái Mẹ trở thành những phúc nhân. Amen.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
—————————-
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
PHÚC THAY
Suy Niệm:
Đức Đạt-lai Lạt-ma, vào mùa thu năm 1994 tại thủ đô nước Anh,
đã được mời chia sẻ về giáo huấn của Chúa Giêsu trong các sách Tin Mừng.
Một trong những bài chia sẻ đầu tiên là về các Mối Phúc.
Theo ngài các Mối Phúc dường như nói về nghiệp (karma), về nhân quả.
“Nếu bạn hành động như thế, thì bạn sẽ chịu hậu quả như thế.
Nếu bạn không hành động như thế, thì bạn cũng chẳng chịu hậu quả như thế.
Vậy rõ ràng nguyên lý nhân quả nằm ở trong giáo huấn của các Mối Phúc.”
Thật ra các Mối Phúc của Kitô giáo lại không bắt nguồn từ nguyên lý nhân quả,
dù mới đọc ta có cảm tưởng như vậy.
Các Mối Phúc bắt đầu bằng chữ “Phúc thay”,
kế đến nói lên ai là người được hưởng phúc ấy,
cuối cùng nêu lên lý do hay nền tảng của hạnh phúc ấy bằng chữ “vì”.
Hạnh phúc đích thật của người Kitô hữu không phải là “quả” tự nhiên
do “nhân” là việc lành phúc đức của họ.
Dù sống tốt đến mấy đi nữa, thì “nhân” ấy cũng không thể sinh “quả” ấy được.
“Quả” hạnh phúc của Kitô giáo là quà tặng lớn của Thiên Chúa cho con người.
Điều này được diễn tả qua những lối dùng động từ ở thể thụ động:
“sẽ được ủi an, sẽ được no thỏa, sẽ được xót thương, sẽ được gọi.”
Trước khi giảng về các Mối Phúc, Đức Giêsu đã loan báo:
“Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần bên” (Mt 4, 17).
Nước Trời người Do thái mong đợi đã đến với sự hiện diện của Đức Giêsu.
Quà tặng nhưng không của Thiên Chúa đã được trao ban,
chẳng phải do công sức của con người.
Hãy mở lòng ra đón lấy Nước ấy bằng cách hối cải, bỏ đời sống cũ.
Nhưng hơn thế nữa, còn phải đón nhận một lối sống mới cho phù hợp.
Bài giảng trên Núi, và các Mối Phúc, cho thấy hướng sống
của những ai muốn đón nhận quà tặng Nước Trời với bao hạnh phúc kèm theo.
Để nhận được quà tặng vô giá ấy, để được hưởng hạnh phúc vô bờ ấy,
cần cung kính đưa hai tay để đón lấy với lòng khiêm hạ và biết ơn.
Sống theo các Mối Phúc là có thái độ trân trọng cung kính ấy.
Không đưa tay thì cũng chẳng được quà.
Nhưng không phải cứ đưa tay là có quà,
nếu Thiên Chúa không muốn cho trước khi ta xin.
Kitô giáo không dựa trên nguyên lý nhân quả.
Cung kính đưa tay là sống nghèo khó, cậy dựa vào Thiên Chúa,
là hiền lành, là chịu sầu khổ, chịu bách hại vì Đức Kitô.
Cung kính đưa tay là có lòng thương xót, có tinh thần xây dựng hòa bình,
là làm tất cả mọi sự với quả tim trong sáng, không chút vẩn đục.
Khi làm như thế chúng ta hy vọng được chạm đến Thiên Chúa,
thậm chí được nếm biết Nước Trời ngay từ đời này (cc. 3. 10).
Chúng ta có thể viết thêm những mối phúc mới
qua những kinh nghiệm trong cuộc đời Kitô hữu.
Có bao niềm vui lớn nhỏ mỗi ngày mà ta cảm nhận khi sống lời dạy của Giêsu.
Chỉ khi ấy ta mới thấy thật sự lời của Ngài là Tin Mừng.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu thương mến,
xin ban cho chúng con
tỏa lan hương thơm của Chúa
đến mọi nơi chúng con đi.
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa.
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con,
để những người chúng con tiếp xúc
cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa,
không phải bằng lời nói suông,
nhưng bằng cuộc sống chứng tá,
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.
(Thánh Têrêxa Calcutta)
(WHĐ)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao” (Mt 5:12).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta nghe bài Phúc Âm khá quen thuộc, đó là bài “Tám Mối Phúc Thật” – một trong những bài giảng trên núi của Đức Giê-su, và cũng là bài giảng đầu tiên trên núi nên gọi là núi “Bát Phúc”. Bài Phúc Âm này được rất nhiều nhà Thần học chú giải theo những phương thế khác nhau.
Tin Mừng Mát-thêu thuật lại tám mối phúc, còn TM Luca thuật lại bốn mối phúc và bốn mối họa. Như thế, chúng ta có thể suy diễn rằng những ai không đạt được các mối phúc ấy thì tựa như đang sống trong tai họa. Nói như thế có phần bi quan và tạo thêm áp lực cho những ai đang lắng nghe Lời Chúa. Thế nhưng, thực tế là vậy. Lời Chúa luôn thách đố người nghe, và để sống Lời Chúa thì đòi buộc một sự đánh đổi nào đó.
Quý vị thử xét lại cuộc sống mình để nghiệm xem quý vị đạt được mấy mối phúc? Nói cách khác, quý vị đang có mối phúc nào? Đâu là những thách đố trong lòng quý vị? Phải chăng quý vị đang sầu khổ vì sự giàu có của mình? Phải chăng quý vị đang vui mừng vì sống trong nghèo khó? Nếu là thế, tôi e rằng lời giảng dạy của Chúa thiếu thuyết phục! Tuy nhiên, không nên hiểu Lời Chúa chỉ theo nghĩa đen mà thôi (tức là nghĩa văn tự), mà nên tìm hiểu xem Chúa muốn nói gì với chúng ta, Chúa muốn chúng ta làm gì và sống thế nào để đạt tới cõi phúc đích thực (nghĩa chiêm niệm, thông điệp…). Phải chăng “phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ” có ý muốn nói rằng chúng ta phải đặt trọn tâm hồn và thể xác vào bàn tay yêu thương và quan phòng của Chúa? Dù tôi đang giàu có hay nghèo khó, điều đó không quan trọng cho bằng tôi tín thác đời mình cho Chúa, tôi luôn bám vào Chúa, tôi không nên cậy dựa vào sức riêng của mình để rồi tự cao tự đại, chối bỏ sự hiện diện của Chúa nơi con người tôi? Sự “nghèo khó” không hệ tại ở vật chất hay của cải nhưng là một tâm hồn luôn có Chúa vì có Chúa là có tất cả, một tâm hồn luôn đặt Chúa là vua cai trị bản thân và là Đấng chúng ta tôn thờ, yêu mến, phụng sự. Người giàu hay nghèo rồi cũng chết, xe mới rồi cũng thành xe cũ, nhưng Chúa thì không thay đổi và cũng chẳng phân biệt giàu nghèo!
Tóm lại, phải chăng các mối phúc “nghèo khó”, “hiền lành”, “sầu khổ”, “công chính”, “xót thương người”, v.v. đều xuất phát từ những tâm hồn luôn tin yêu và hy vọng nơi Chúa, sẵn sàng chịu thiệt thòi ở đời này để được hưởng sự bù đắp về sau trong Nước Chúa, sẵn sàng lãnh nhận những áp bức và nhục nhằn để tâm hồn được gần gũi Chúa, để kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa được nên trọn vẹn?
Những lời giáo huấn của Đức Giê-su trở nên bất biến, an ủi và cảm hóa lòng người, có phải đến từ chính kinh nghiệm cuộc sống của Người, từ những cảm nghiệm thiêng liêng sâu xa khi cầu nguyện cùng Thiên Chúa, từ sự thần bí – nếm trước mọi khổ đau, nhục nhằn và bắt bớ – của một con người luôn cầu nguyện và kết hiệp với Chúa Cha?
Quý vị hãy chiêm ngắm Đức Giê-su và từng lời giảng dạy của Người, tâm sự với Người những gì đang diễn ra trong trí lòng của quý vị. Quý vị hãy hỏi Chúa về những giằng co, thách đố… trong tâm trí mình khi lắng nghe Lời của Người qua Tám Mối Phúc này nhé!
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
