
Bài đọc 1: 2 Tm 3,10-17
Những ai muốn sống đạo đức trong Đức Giê-su Ki-tô, đều sẽ bị bắt bớ.
Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi ông Ti-mô-thê.
10 Anh thân mến, anh đã theo sát đạo lý, cách sống, dự định của tôi ; anh đã thấy lòng tin, sự nhẫn nại, lòng yêu mến, sự kiên trì của tôi ; 11 anh đã biết những cơn bắt bớ, những sự đau khổ tôi đã gặp ở An-ti-ô-khi-a, I-cô-ni-ô, Lýt-ra, đã biết tôi chịu bắt bớ như thế nào. Nhưng Chúa đã giải thoát tôi khỏi tất cả. 12 Vả lại, những ai muốn sống đạo đức trong Đức Ki-tô Giê-su, đều sẽ bị bắt bớ. 13 Còn hạng người xấu xa và bịp bợm, sẽ ngày càng xấu hơn, họ vừa lừa dối, vừa bị lừa dối.
14 Phần anh, hãy giữ vững những gì anh đã học được và đã tin chắc. Anh biết anh đã học với những ai. 15 Và từ thời thơ ấu, anh đã biết Sách Thánh, sách có thể dạy anh nên người khôn ngoan để được ơn cứu độ, nhờ lòng tin vào Đức Ki-tô Giê-su. 16 Tất cả những gì viết trong Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh hứng, và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, sửa dạy, giáo dục, để trở nên công chính. 17 Nhờ vậy, người của Thiên Chúa nên thập toàn, và được trang bị đầy đủ để làm mọi việc lành.
Đ.Lạy Chúa, kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái.
157Những kẻ bắt bớ hành hạ con thật là nhiều,
nhưng thánh ý Ngài, con chẳng lìa xa.160Căn nguyên lời Ngài là chân lý,
mọi quyết định công minh của Ngài tồn tại muôn năm.
Đ.Lạy Chúa, kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái.
161Quan quyền bách hại con vô cớ,
nhưng lòng này sợ lời Chúa mà thôi.165Kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái,
chẳng còn lo gặp chướng ngại nào.
Đ.Lạy Chúa, kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái.
166Lạy Chúa, con đợi trông ơn Ngài cứu độ,
mệnh lệnh Ngài, con vẫn thực thi.168Đường con Chúa rõ mười mươi,
huấn lệnh, thánh ý, con thời vâng theo.
Đ.Lạy Chúa, kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến với người ấy. Ha-lê-lui-a.
Sao người ta nói Đức Ki-tô là con vua Đa-vít.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
35 Khi ấy, khi giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su lên tiếng hỏi : “Sao các kinh sư lại nói Đấng Ki-tô là con vua Đa-vít ? 36 Chính vua Đa-vít được Thánh Thần soi sáng đã nói : Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi : bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân Con.
37 “Chính vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, thì Đấng Ki-tô lại là con vua ấy thế nào được ?” Đám người đông đảo nghe Đức Giê-su cách thích thú.
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
ĐỨC KI-TÔ LÀ CHÚA CỦA ĐA-VÍT
Một ngày nọ, Chúa Giê-su vào trong đền thờ bắt đầu giảng bằng cách đặt ra một câu hỏi xem ra nghịch lý: “Sao các luật sĩ lại nói Ðấng Cứu Thế là con vua Ða-vít? Vì chính Ða-vít được Chúa Thánh Thần soi sáng đã nói: Thiên Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: “Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con” (Tv 110,1). Qua đó, Người mặc khải rằng Đấng Kitô không chỉ là hậu duệ trần thế của Đa-vít, nhưng còn là Con Thiên Chúa.
Người Do Thái thời ấy mong đợi một Đấng Cứu Thế mang quyền lực chính trị để giải phóng dân tộc. Nhưng Chúa Giê-su đưa họ vượt khỏi lối nghĩ thuần thế: ơn cứu độ không hệ tại ở quyền lực, nhưng ở chính Thiên Chúa đến cứu con người khỏi tội lỗi và sự chết. Vì thế, Đức Cứu Thế vừa là “Con vua Đa-vít” theo xác phàm, vừa là “Chúa” của Đa-vít theo thần tính.
Thánh Au-gút-ti-nô giải thích: “Đức Ki-tô là Con Đa-vít theo nhân tính, nhưng là Chúa của Đa-vít theo thần tính.” Điều ấy cho thấy nơi Đức Giê-su, thiên tính và nhân tính hiệp nhất cách nhiệm mầu. Còn thánh Gio-an Kim Khẩu nhận xét rằng Chúa Giê-su không phủ nhận tước hiệu “Con Đavít”, nhưng muốn nâng dân chúng lên tới đức tin sâu xa hơn: nhận biết Người là Thiên Chúa thật. Chúa Giê-su mời gọi chúng ta đi xa hơn những nhãn hiệu quen thuộc để thực sự gặp gỡ Người là Chúa của đời mình.
Giữa thế giới đầy khủng hoảng niềm tin và hỗn độn giá trị, Ki-tô hữu được mời gọi tuyên xưng như thánh Tô-ma: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” (Ga 20,28). Khi Đức Ki-tô thật sự là “Chúa”, con người mới tìm được ánh sáng cho hiện tại và tương lai.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
—————————-
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
BÊN HỮU CHA ĐÂY
Suy Niệm:
Sau khi đã bị chất vấn về nhiều vấn đề bởi các nhà lãnh đạo tôn giáo,
bây giờ đến lượt Đức Giêsu đặt vấn đề với họ, cụ thể là các kinh sư.
Khung cảnh vẫn là Đền thờ với đám đông thính giả.
Có vẻ đây là một đám đông có cảm tình với Đức Giêsu (c. 37).
Câu chuyện khởi đi từ câu đầu tiên của thánh vịnh 110.
Thánh vịnh này là thánh vịnh được các Kitô hữu sơ khai yêu thích,
và được trích dẫn nhiều lần trong các sách Tân Ước,
bởi lẽ họ nhận ra khuôn mặt của Đức Giêsu vinh quang trong đó.
Đối với các kinh sư, cũng như đối với Đức Giêsu,
thánh vịnh này được vua Đavít viết ra, dưới ơn linh hứng của Thánh Thần.
Ông viết về Đấng Mêsia được Đức Chúa cho toàn thắng.
“Đức Chúa phán cùng Chúa của tôi rằng: bên hữu Ta đây, con lên ngự trị,
để rồi bao địch thù Ta đặt làm bệ dưới chân con” (c.36).
Trong thánh vịnh này, Đavít đã gọi Đấng Mêsia một cách long trọng,
bằng tước hiệu “Chúa của tôi”.
Thế mà theo quan niệm của các kinh sư, Đấng Mêsia (còn gọi là Đấng Kitô)
là con vua Đavít, là người thuộc dòng dõi vua Đavít.
Câu hỏi Đức Giêsu đặt cho các kinh sư như sau:
Nếu Đavít gọi Đấng Mêsia là Chúa của tôi
thì làm sao Đấng Mêsia lại là Con của Đavít?
Mới nghe câu hỏi của Đức Giêsu,
ta có cảm tưởng Ngài không nhìn nhận mình là Con vua Đavít.
Thật ra Ngài không bảo rằng Đấng Mêsia không thể là Con Đavít được.
Nhưng Ngài chỉ đặt một câu hỏi lơ lửng để mời họ suy nghĩ.
“Bởi đâu (pothen) mà Đấng Mêsia lại là con vua Đavít?” (c. 37).
Bởi đâu Đấng Mêsia vừa là Con, vừa là Chúa của Đavít?
Đối với Kitô hữu chúng ta, mầu nhiệm này đã được hiển lộ.
Đức Giêsu là Con vua Đavít, thuộc dòng dõi Đavít theo xác thịt (Rm 1,3),
nhưng Ngài được siêu tôn làm Chúa nhờ trải qua cái chết thập giá,
nhờ sự hạ mình vâng phục, và nhờ được phục sinh.
“Chính vì thế Ngài được ban cho một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu,”
khiến mọi loài phải tuyên xưng Đức Giêsu Kitô là Chúa (Ph 2, 9-11).
Hôm nay chúng ta vẫn phải làm việc vất vả
để thế giới nhìn nhận quyền làm Chúa của Đức Giêsu Kitô.
Vì kẻ thù cuối cùng vẫn chưa bị khuất phục trọn vẹn (1 Cr 15, 25).
Chúng ta mong mọi sự quy phục Đức Kitô, để tất cả thuộc về Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã yêu trái đất này,
và đã sống trọn phận người ở đó.
Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,
sự bi đát và cao cả của phận người.
Xin dạy chúng con biết đường lên trời,
nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.
Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,
chúng con thấy mình được thêm sức mạnh
để xây dựng trái đất này,
và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.
Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,
xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời
không làm chúng con quên trời cao;
và những vẻ đẹp của trần gian
không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.
Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,
mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.
(WHĐ)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng, thì Đấng Kitô lại là con vua ấy thế nào được?” (Mc 12:44).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Đoạn Tin Mừng hôm nay khá ngắn và chỉ thuật lại lời biện chứng của Đức Giêsu về căn tính của Người. Đám đông dân chúng nghe Đức Giêsu hùng biện thì lấy làm thích thú, nhưng chưa chắc đã hiểu những gì Người nói. Như vậy, căn tính của Đức Giêsu là gì?
Đức Giêsu bảo rằng tại sao các kinh sư lại nói “Đấng Kitô là con vua Đavít”, trong khi vua Đavít lại nhìn nhận Đấng Kitô là Chúa Thượng. Như vậy, có mâu thuẫn không? Thực tế, Đức Giêsu đưa vấn đề này ra để nói với đám đông dân chúng không phải để tranh luận biện chứng gì cả, nhưng như một cách thế Người bày tỏ căn tính của Người, đó là Đức Giêsu chính là Đấng Kitô muôn dân đang mong đợi, là một Thiên Chúa hóa thân làm người, đang ở giữa con người, là Đấng vừa mang bản tính Thiên Chúa (vua Đavít gọi là “Chúa Thượng”) vừa mang bản tính con người (con cháu dòng tộc Đavít như Kinh Thánh tiên báo về Người), một con người thực sự, một con người có tổ tông thuộc dòng tộc vua Đavít… nhưng lại đến từ Chúa Cha.
Ngày nay, chúng ta tin vào Đức Giêsu Kitô, không còn nghi ngờ gì nơi Người và căn tính của Người, bởi vì Người đã chứng minh mọi sự qua cái chết và sự sống lại vinh hiển. Tuy thế, sau khi hiểu biết về Chúa như vậy, chúng ta có cảm thấy tin Người hơn, yêu Người hơn và sẵn sàng làm chứng về Người bằng cả mạng sống của chúng ta không? Chúng ta nhận biết Đức Giêsu Kitô là ai rồi, nhưng sống chứng tá cho sự nhận biết này là một thách đố lớn. Chẳng hạn như, chúng ta biết rằng Đức Kitô đến thế gian để cứu chuộc chúng ta, đền tội thay cho chúng ta, đem lại sự sống vĩnh cửu cho chúng ta, giúp chúng ta sống trong bình an và hoan lạc, tự do và hạnh phúc từng ngày từng giờ, v.v. và như thế, chúng ta có dám đáp trả tình yêu của Người dành cho mỗi người chúng ta cách cá vị không? Chúng ta có dám san sẻ lòng thương xót của Người cho những anh chị em xung quanh mình không? Chúng ta có sẵn sàng lên đường gặp gỡ những con người bất hạnh, chưa tìm gặp chân lý và lẽ sống, chưa thoát khỏi bóng tối đang vây hãm, chưa nhận ra và chưa tin Đấng Cứu Độ của đời họ không? Đây là thách đố lớn trong đời sống đức tin của chúng ta khi chúng ta đã nhận được sự mặc khải của Chúa, tình yêu của Chúa và ơn cứu độ của Người.
Chúc quý vị cầu nguyện sốt mến!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
_______________________
