
Giu-đa bị đày biệt xứ.
Bài trích sách các Vua quyển thứ hai.
1 Ngày mồng mười tháng mười, năm thứ chín triều Xít-ki-gia-hu, Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, cùng toàn thể đạo quân tiến đánh Giê-ru-sa-lem. Vua đóng trại và đắp chiến luỹ chung quanh để đánh thành. 2 Thành bị vây hãm cho đến năm thứ mười một triều vua Xít-ki-gia-hu. 3 Vào mồng chín tháng tư, nạn đói hoành hành trong thành, và không còn lương thực cho dân trong xứ. 4 Người ta liền đục thủng một lỗ trên tường thành. Đang đêm, tất cả các chiến binh chạy trốn theo lối đi giữa hai bức tường, gần vườn của vua, -bấy giờ quân Can-đê đang bao vây thành-, rồi họ đi theo con đường hướng tới A-ra-va. 5 Đạo quân Can-đê rượt theo và đuổi kịp vua trong vùng thảo nguyên Giê-ri-khô ; toàn thể đạo quân của vua bỏ vua chạy tán loạn. 6 Chúng bắt vua và đem lên Ríp-la gặp vua Ba-by-lon, chúng tuyên án kết tội vua. 7 Chúng cắt cổ những người con của vua Xít-ki-gia-hu trước mắt vua cha. Rồi vua Ba-by-lon đâm mù mắt vua Xít-ki-gia-hu, lấy hai dây xích đồng xiềng vua lại và điệu về Ba-by-lon.
8 Ngày mồng bảy tháng năm, -đó là năm thứ mười chín triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon-, quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan, thuộc hạ của vua Ba-by-lon, vào Giê-ru-sa-lem. 9 Ông đốt Nhà Đức Chúa, đền vua và mọi nhà cửa ở Giê-ru-sa-lem ; ông còn phóng hoả đốt mọi dinh thự các nhà quyền quý. 10 Toàn thể đạo quân Can-đê, dưới quyền quan chỉ huy thị vệ, phá huỷ các tường thành chung quanh Giê-ru-sa-lem. 11 Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt những người dân còn sót lại trong thành, những người đã đào ngũ theo vua Ba-by-lon, và những người thợ thủ công còn sót lại phải đi đày. 12 Nhưng quan chỉ huy thị vệ chừa lại một phần dân cùng đinh trong xứ để trồng nho và canh tác.
Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm.
1Bờ sông Ba-by-lon, ta ra ngồi nức nở
mà tưởng nhớ Xi-on ;2trên những cành dương liễu,
ta tạm gác cây đàn.
Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm.
3Bọn lính canh đòi ta hát xướng,
lũ cướp này mời gượng vui lên :
“Hát đi, hát thử đi xem
Xi-on nhạc thánh điệu quen một bài !”
Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm.
4Bài ca kính Chúa Trời, làm sao ta hát nổi
nơi đất khách quê người ?5Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
thì tay gảy đàn thành tê bại !
Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm.
6Lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm,
nếu ta không hoài niệm, không còn lấy Giê-ru-sa-lem
làm niềm vui tuyệt đỉnh của tâm hồn.
Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Ki-tô đã mang lấy các tật nguyền của ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của ta. Ha-lê-lui-a.
Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi Đức Giê-su ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. 2 Bỗng có một người mắc bệnh phong tiến lại, bái lạy Người và nói : “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 3 Người giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh hãy được sạch.” Lập tức, anh được sạch bệnh phong. 4 Rồi Đức Giê-su bảo anh : “Coi chừng, đừng nói với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và dâng của lễ, như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
NẾU NGÀI MUỐN
Suy niệm:
Sau Bài Giảng trên núi thì đây là phép lạ đầu tiên của Đức Giêsu
trong chuỗi mười phép lạ ở chương 8 và 9 của Tin Mừng Mátthêu.
Người phong chẳng rõ từ đâu đã dám lại gần Đức Giêsu,
dù lẽ ra anh không được phép làm như thế (Lv 13, 45-46).
Ai đã nói cho anh về Ngài, ai đã dạy anh bái lạy và khấn xin?
“Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm tôi được sạch” (c. 2).
Một lời cầu xin mẫu mực đáng chúng ta suy nghĩ.
“Nếu Ngài muốn” : anh đặt ý muốn của Đức Giêsu lên trên ý muốn của anh.
Dù rất muốn được khỏi, nhưng anh vẫn để Ngài tự do làm theo ý của Ngài.
Chữ “nếu” thật đơn sơ, nhưng nói lên sự phó thác trọn vẹn của anh
cho ý muốn tốt lành của Đức Giêsu.
Ngài được tự do muốn hay không muốn, làm hay không làm.
Đức Giêsu không thấy mình bị áp lực phải chiều theo ý muốn của anh.
Sau này trong Vườn Dầu, Đức Giêsu cũng dùng chữ “nếu”
khi nài xin Cha cất chén đắng cho mình.
“Lạy Cha, nếu có thể được…” (Mt 26, 39. 42).
Nhưng trong trường hợp này, Cha đã không cất chén Khổ nạn của con.
“Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”
Anh tin vào quyền năng phi thường từ nơi Ngài,
quyền năng có thể làm cho những nhơ uế trên người anh biến mất,
và da thịt anh phút chốc được lành sạch.
Khi con người tin vào Thiên Chúa như một đứa con thơ phó thác,
Thiên Chúa sẽ chọn cho con người điều tốt nhất.
Thái độ phó thác, tuy có vẻ liều lĩnh, vì Thiên Chúa có thể nói không,
nhưng thật ra lại rất khôn ngoan, vì biết mình sẽ được điều tốt hơn cả.
“Tôi muốn, anh hãy được sạch” (c. 3).
Đức Giêsu được tự do để muốn, thoải mái để bày tỏ lòng quảng đại.
Ngài chẳng những chữa lành bằng ý muốn được nói ra lời,
Ngài còn làm một điều không cần thiết và bị cấm (Lv 5, 3),
đó là đưa tay đụng đến người phong.
Cả tình yêu của Ngài diễn tả qua cái đụng nhẹ đó.
Da thịt của Ngài chạm vào da thịt không lành lặn của anh.
Ngài không bị nhiễm uế, trái lại Ngài làm cho anh được sạch.
Rõ ràng người phong ở rất gần Đức Giêsu và không làm Ngài kinh tởm.
Đức Giêsu muốn anh trở về với đời sống bình thường,
hội nhập trở lại với Đền thờ, gia đình và xã hội.
Vì thế Ngài sai anh đi trình diện với các tư tế và dâng của lễ (c. 4).
Dù không là người phong, nhưng ai trong chúng ta tránh được ô nhơ?
Ai trong chúng ta lại không có lần xin Chúa tẩy mình cho sạch?
Thân xác người phong bị tàn phá và làm cho dị dạng, đáng sợ.
Chỉ mong tâm hồn chúng ta tránh được bệnh phong.
Lời nguyện:
Lạy Chúa
xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin
để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày,
nơi khuôn mặt khốn khổ
của tất cả những người bị thử thách:
những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn,
nhưng vì thiếu lời Chúa
những kẻ khát không chỉ vì thiếu nước,
nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật,
công bằng và tình thương
những kẻ vô gia cư,
không chỉ tìm kiếm một mái nhà,
nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương,
những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,
không chỉ trong thân xác,
nhưng còn trong tinh thần nữa,
bằng cách thực thi lời hy vọng này:
“Điều mà ngươi làm
cho người bé mọn nhất trong anh em
là làm cho chính ta.”
(Mẹ Têrêxa Calcutta)
(WHĐ)
______________________________
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
“LẠY NGÀI, NẾU NGÀI MUỐN…”
Bệnh phong cùi trong Kinh Thánh, không chỉ là một căn bệnh đau đớn về phần xác, nhưng còn là biểu tượng của tội lỗi. Theo luật Mô-sê, người phong cùi bị coi là ô uế, phải sống cách ly khỏi cộng đồng (x. Lv 13,45-46). Họ mang nỗi đau kép: đau đớn thể xác và bị loại trừ khỏi đời sống tôn giáo, xã hội. Vì thế, khi người phong cùi đến với Chúa Giê-su, anh không chỉ xin được chữa bệnh, nhưng còn khao khát được phục hồi phẩm giá và được trở lại với cộng đồng.
Điều đáng chú ý là lời cầu xin của anh: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch.” (Mt 8,1) chất chứa niềm thác hoàn toàn cho ý muốn của Chúa Giê-su là Đấng quyền năng. Anh không nói: “Nếu Ngài xin Thiên Chúa”, nhưng nói: “Nếu Ngài muốn”, bởi anh nhận ra nơi Chúa Giê-su sức mạnh thần thánh. Đây là mẫu gương tuyệt đẹp của lời cầu nguyện với đức tin khiêm nhường và lòng tín thác.
Đáp lại, Chúa Giê-su làm một điều gây kinh ngạc: “Người giơ tay chạm đến anh.” (Mt 8,3). Chạm đến người phung cùi theo luật Do Thái là mình bị ô uế. Nhưng nơi Chúa Giê-su Ki-tô, sự thánh thiện không bị ô nhiễm bởi sự ô uế; trái lại, sự thánh thiện của Người tẩy sạch điều ô uế. Thánh Au-gút-ti-nô nói rằng, bàn tay chạm đến người phong cùi chính là dấu chỉ Thiên Chúa cúi xuống trên thân phận khốn cùng của loài người để chữa lành vết thương tội lỗi.
Lời phán ngắn gọn của Chúa Giê-su: “Ta muốn. Anh hãy được sạch” (Mt 8,3) diễn tả trọn vẹn dung mạo Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Thiên Chúa không thờ ơ trước đau khổ của con người. Người muốn cứu chữa, tha thứ và muốn phục hồi những gì đã bị tội lỗi làm tổn thương.
Ngày nay, nhiều người không mang bệnh phong cùi thể xác nhưng lại mang những “vết phong” của ích kỷ, hận thù hoặc mặc cảm tội lỗi. Lời Chúa mời gọi chúng ta can đảm đến với Chúa trong Bí tích Hòa giải, và thưa: “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn.” Đồng thời, cũng được mời gọi noi gương Đức Giê-su, biết chạm đến những người bị gạt ra bên lề xã hội bằng lòng cảm thông, bác ái và sự tôn trọng phẩm giá của họ.
Xin cho mỗi chúng ta xác tín rằng Đức Ki-tô vẫn đang nói với từng người: “Ta muốn”. Người muốn chữa lành, thanh tẩy và đưa chúng ta trở về với sự sống viên mãn trong tình yêu Thiên Chúa. Amen.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mt 8:2).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Những ngày vừa qua chúng ta cầu nguyện với chất liệu là những lời giảng dạy trên núi của Chúa Giê-su (Mt 5-7). Hôm nay, sau khi từ trên núi cao nói những lời căn bản về việc sống tốt những điều Thiên Chúa muốn để được hạnh phúc tròn đầy cho những ai biết lắng nghe và thực thi Lời Thiên Chúa, Chúa Giê-su xuống núi tiếp tục sứ mạng còn dang dở của Người. Công việc đầu tiên của Chúa là chữa lành một bệnh nhân phong.
Trong bài cầu nguyện này, chúng ta có thể đặt bối cảnh (hoặc khung cảnh) là một con đường đất bằng, có Thầy Giê-su, các môn đệ và nhiều người khác đang đi theo Thầy Giê-su. Trên con đường ấy, người ta sinh hoạt ra sao?
Thầy Giê-su đang đi thì có một người phong tiến lại gần xin được chữa lành. Anh ta nói gì? Quý vị hãy để ý lời kêu xin của người này: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mt 8:2).
Bệnh nhân phong kêu xin Chúa, nhưng không theo ý muốn của riêng anh: “Nếu Ngài muốn, …”. Anh hoàn toàn phó thác vào Chúa, đặt trọn niềm tin vào Chúa. Một người có lòng tin như thế, làm sao một Thiên Chúa hằng yêu thương con người, một Thiên-Chúa-đang-ở-giữa-con-người có thể từ chối lời khẩn cầu cao đẹp này!
Đúng như thế, Thầy Giê-su đã trả lời mạnh mẽ và dứt khoát: “Tôi muốn…”.
Mỗi người chúng ta đều có ít nhiều bệnh tật thể xác cũng như tâm linh. Vẫn biết thế, nhưng có người không tìm ra bệnh của mình, có người biết bệnh nhưng chẳng biết kêu xin Chúa chữa lành thế nào cho đẹp lòng Người, có người kêu xin Chúa chữa lành nhưng thiếu lòng tin vào quyền năng của Chúa và dựa vào sức riêng của mình cũng như các phương tiện giới hạn khác trên trần gian này.
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Đâu là căn bệnh trong con người quý vị cần được Chúa chữa lành? Quý vị có tha thiết cầu khẩn Chúa chữa lành cho mình không? Quý vị tín thác vào Chúa hay chỉ biết cậy dựa vào bản thân mình hoặc người khác hoặc các phương tiện trần gian để bệnh của quý vị được khỏi? Quý vị có dám kêu xin Chúa như anh mắc bệnh phong trong bài Tin Mừng hôm nay không: “Nếu Chúa muốn, xin hãy chữa lành con, chữa lành tất cả những khiếm khuyết và dị tật trong tâm hồn và nơi thể xác của con, để cả con người con trở nên lời ngợi khen và tôn vinh Chúa hơn nữa”?
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng và nhận được ơn chữa lành của Chúa.
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
