
Bài đọc 1: Ac 2,2.10-14.18-19
Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa, hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on.
Bài trích sách Ai ca.
2Mọi nơi cư ngụ của Gia-cóp,
Đức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương ;
nổi trận lôi đình, Người triệt hạ
đồn luỹ của thiếu nữ Giu-đa ;
Người xô xuống đất và làm nhục
vương quốc và thủ lãnh của nàng.
10Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xi-on
ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất,
đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô.
Các cô trinh nữ Giê-ru-sa-lem gục đầu sát đất.
11Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt,
ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời ;
vì con gái dân tôi rã rời tan nát,
còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại
gục ngã khắp quảng trường.
12Lũ trẻ thơ hoài công hỏi mẹ : “Bánh con đâu ?”,
rồi ngã gục trên quảng trường thành phố,
tựa như người bị đâm :
chúng trút linh hồn ngay trên tay mẹ.
13Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem,
ví ngươi cùng ai, sánh ngươi với ai ?
Này trinh nữ, cô gái Xi-on,
ai cứu được ngươi, ai ủi an ngươi ?
Tai hoạ ngươi mắc phải lớn quá rồi,
lớn tựa trùng dương, ai chữa nổi ?
14Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy
toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây,
còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ
để đảo ngược vận số của ngươi.
Điều chúng thấy là điều huyền hoặc,
chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi.
18Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa,
hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on !
Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng.
Chớ khi nào ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi.
19Đứng dậy đi, la lên trong đêm tối,
khi năm canh chỉ mới bắt đầu !
Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự,
giơ tay hướng về Người
mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói
đầu đường, góc phố, khắp nơi nơi.
Đ.Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
1Lạy Chúa Trời, sao cứ mãi bỏ rơi,
sao bừng bừng nổi giận
với đoàn chiên Ngài hằng chăn dắt ?2Xin nhớ đến đoàn dân Ngài quy tụ thuở ban đầu,
chi tộc Ngài chuộc lấy làm sản nghiệp riêng,
và núi Xi-on, nơi Ngài ngự trị.
Đ.Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
3Xin đặt bước vào chốn điêu tàn vạn cổ.
Trong thánh điện, quân thù đã phá đổ tan hoang.4Chính chỗ xưa từng làm nơi hội họp,
nay đối phương ầm ĩ thét gào ;
chúng trương cờ làm hiệu kỳ chiến thắng.
Đ.Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
5Chúng như những kẻ múa rìu trong rừng rậm,6vồ búa vung lên, đập tan nát cửa đền.7Thánh điện Ngài, chúng châm lửa đốt,
đền thờ Thánh Danh,
chúng xúc phạm, chúng san bằng.
Đ.Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
20Giao ước thuở xưa, xin nhìn lại,
bởi vì khắp hang cùng ngõ hẻm,
chỉ thấy sào huyệt quân bạo tàn.21Xin chớ để người bị áp bức phải ra về tủi hổ,
nhưng xin cho kẻ nghèo người khổ
được ca ngợi Thánh Danh.
Đ.Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Ki-tô đã mang lấy các tật nguyền của ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của ta. Ha-lê-lui-a.
Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
5 Khi ấy, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin : 6 “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.” 7 Người nói : “Chính tôi sẽ đến chữa nó.” Viên đại đội trưởng đáp : 8 “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. 9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này : ‘Đi !’, là nó đi, bảo người kia : ‘Đến !’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi : ‘Làm cái này !’, là nó làm.” 10 Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng : “Tôi bảo thật các ông : tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. 11 Tôi nói cho các ông hay : Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. 12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.” 13 Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng : “Ông cứ về đi ! Ông tin thế nào, sẽ được như vậy !” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
14 Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. 15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người.
16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, 17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
TỪ PHƯƠNG ĐÔNG PHƯƠNG TÂY
Suy niệm:
Đức Giêsu mới chữa cho một người phong bằng một tiếp xúc gần,
nay Ngài lại chữa lành cho một người bị đau liệt ở xa.
Người được khỏi chính là đầy tớ thân tín của viên đại đội trưởng.
Con người sống gắn bó với nhau bằng những mối dây.
Viên đại đội trưởng là chủ, nhưng ông cảm được nỗi đau của anh đầy tớ:
“Đầy tớ của tôi bị liệt nằm ở nhà, đau đớn kinh khủng” (c. 6).
Người đầy tớ được khỏi là nhờ tình thương của chủ đối với anh,
chính ông đã đi gặp Đức Giêsu và xin Ngài chữa cho anh đầy tớ (c. 5).
Và chính lòng tin của ông đối với Đức Giêsu đã khiến anh được khỏi (c. 10).
Những điều tốt lành của Thiên Chúa vẫn đến với ta qua người khác.
Khi Đức Giêsu nghe lời kêu xin, thì Ngài sẵn sàng lên đường ngay (c. 7),
dù biết rằng nhà của viên đại đội trưởng là nhà dân ngoại, bị coi là ô uế.
Có thể vì sợ Ngài bị ô uế mà ông ta đã can ngăn bằng câu nói nổi tiếng:
“Tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời,
đầy tớ tôi sẽ được khỏi bệnh” (c. 8).
Ông ý thức về sự bất xứng của mình, của căn nhà mình ở.
Và ông xác tín vào sức mạnh của việc “Ngài chỉ nói một lời.”
Viên đại đội trưởng nhận mình là người có quyền.
Uy quyền của ông nằm trong lời ông ra lệnh cho cấp dưới (c. 9).
Ông tin lời của Đức Giêsu cũng có uy quyền như vậy.
Chỉ một lời ra lệnh của Ngài cũng đủ đẩy lui bệnh tật và thần dữ.
Đức Giêsu ngây ngất trước lòng tin của viên sĩ quan dân ngoại,
một lòng tin vừa mạnh mẽ, vừa khiêm tốn.
Một lòng tin như thế, Ngài chưa từng gặp nơi dân Ítraen (c. 10).
Đức Giêsu nghĩ đến ngày cánh chung, quanh bàn tiệc Nước Trời,
có bao người đến từ muôn phương, những kẻ không phải là người Do thái.
Họ làm nên một cộng đoàn mới gồm những kẻ tin vào Ngài.
Họ vui sướng được ngồi bên các tổ phụ và những người Ítraen chân chính.
Đức Giêsu cho thấy dòng lịch sử đang đi vào ngã rẽ quan trọng.
Ơn cứu độ phổ quát do Ngài đem lại được mở ra cho mọi người.
Chỉ ai cố tình chối từ Tin Mừng Nước Trời mới bị loại (c. 12).
Đức Giêsu không chỉ rao giảng Nước Trời bằng lời.
Ngài còn chứng minh Nước Trời đã đến bằng bao việc tốt lành, kỳ diệu.
Lời Ngài giảng cũng là lời chữa cho người phong, cho tên đầy tớ.
“Ngài nói một lời là trừ được các thần dữ” (c. 16).
Lời uy quyền khi giảng cũng là lời uy quyền khi chữa bệnh.
Nhưng Đức Giêsu cũng đụng chạm đến nỗi đau của con người.
Ngài đụng đến người phong, và đụng đến bàn tay mẹ vợ ông Phêrô (c. 15).
Hôm nay, Giáo Hội vẫn cần những người rao giảng như Giêsu.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
xin chiếu tỏa trên con ánh sáng của Chúa
và dạy con bước đi
ngay trong đêm tối cũng như giữa ban ngày.
Xin truyền cho con sức mạnh của Người.
Ước gì những cánh tay rã rời vì thất bại của con
tìm lại được sức trẻ
để gieo trồng hàng ngàn cây xanh
cho một thế giới mới.
Ước gì mồ hôi con
pha lẫn mồ hôi của Chúa trong Vườn Cây Dầu.
Ước gì máu con
hòa lẫn với Máu Chúa trên Núi Sọ
để tưới gội cho mảnh đất đã bị khô cằn
vì bất công và ích kỷ.
Chúc tụng Chúa là Cha,
đã dẫn con đi đến cùng,
đến tận Emmaus, nơi Chúa hiển dung
với tràn trề bình an và niềm vui.
(ĐHY Roger Etchegaray)
(WHĐ)
______________________________
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
ƠN CỨU ĐỘ ĐẾN VỚI MUÔN NGƯỜI
Viên đại đội trưởng Rôma trong Tin Mừng hôm nay thật đặc biệt. Ông là dân ngoại, không thuộc dân giao ước, nhưng lại nhận ra điều mà nhiều người Ít-ra-en chưa nhận ra là: Đức Giê-su có quyền năng của chính Thiên Chúa. Khi ông nói: “Xin Thầy chỉ phán một lời” (Mt 8,8), ông tuyên xưng rằng lời của Đức Ki-tô không chỉ là lời con người, còn là Lời sáng tạo và cứu độ, có quyền trên bệnh tật. Ông đã vượt xa đám đông vì ông tin vào quyền năng của Chúa ngay cả khi không cần thấy dấu lạ bằng mắt mình.
Lời Chúa Giê-su nói với những kẻ theo Người: “Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Áp-ra-ham…” (Mt 8,11), mở ra viễn tượng cánh chung. Nước Trời không còn giới hạn ở một dân tộc, nhưng dành cho mọi dân nước. Điều này được Công đồng Vaticanô II (Hiến chế Lumen Gentium) nhấn mạnh: “Mọi dân tộc đều được mời gọi vào Dân Thiên Chúa mới trong Đức Ki-tô”. Tuy nhiên, lời cảnh báo về “con cái trong nước” bị loại ra ngoài cho thấy không ai được cứu độ chỉ nhờ đặc quyền hay truyền thống tôn giáo; điều quyết định là đức tin sống động và sự hoán cải.
Phép lạ chữa lành nhạc mẫu Phê-rô lại cho thấy một đặc điểm của người môn đệ. Sau khi được chữa lành, bà “chỗi dậy và phục vụ”. Trong nguyên ngữ Hy Lạp, động từ này mang ý nghĩa phục vụ mang tính môn đệ. Thánh Au-gút-ti-nô giải thích: “Ai được Chúa chữa lành khỏi cơn sốt của tội lỗi và ích kỷ thì phải đứng dậy để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân”.
Cuối cùng, thánh Mát-thêu liên kết các phép lạ với lời ngôn sứ I-sai-a: “Người đã mang lấy những đau khổ của chúng ta” (Mt 8,17). Đức Ki-tô không chỉ chữa bệnh thể xác, nhưng còn mang lấy thân phận đau khổ của nhân loại để cứu chuộc con người qua thập giá.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta sống ba điều: khiêm nhường như viên đại đội trưởng, tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng Lời Chúa, và sau khi lãnh nhận ân sủng thì quảng đại phục vụ. Mỗi lần tham dự Thánh Lễ, chúng ta lặp lại chính lời của viên sĩ quan: “Lạy Chúa, con chẳng đáng…”. Đó không chỉ là một công thức phụng vụ, nhưng là tâm tình đức tin mở lòng cho Chúa Ki-tô đến chữa lành và biến đổi cuộc đời chúng ta.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy! ” (Mt 8:13)
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Bài Tin Mừng Mt 8:5-17 thuật lại câu chuyện Chúa Giê-su chữa người đầy tớ của viên đại trưởng. Quý vị có thể đặt khung cảnh cho bài cầu nguyện này bằng hình ảnh một ông chủ tất tả đi tìm Chúa Giê-su để kêu cầu Ngài và khát khao Ngài ra tay uy quyền chữa lành cơn nguy tử cho đầy tớ của ông.
Viên đại đội trưởng xin Chúa ơn chữa lành. Phần mình, quý vị sẽ xin ơn gì cho giờ cầu nguyện này? Ơn được chữa lành một bệnh tật thể xác của mình? Ơn được chữa lành khỏi một tính hư tật xấu? Ơn được trở nên một người có lòng tin mạnh mẽ nơi Chúa?
Nếu đọc lại các biến cố chữa lành bệnh tật ốm đau trong các Tin Mừng, chúng ta dễ dàng nhận thấy điều kiện để được chữa lành luôn khởi đi từ lòng tin của người xin ơn chữa lành. Nhờ đức tin đặt nơi Chúa, phép lạ chữa lành xảy ra. Và phép lạ đầy tớ viên đại đội trưởng được lành mạnh sau cơn bạo bệnh trong đoạn Tin Mừng hôm nay cũng dựa trên điều kiện căn bản này.
Hơn nữa, chúng ta cũng có thể chiêm ngắm kỹ hơn hình ảnh viên đại đội trưởng, cũng là hình ảnh một người chủ hết mực yêu thương đầy tớ, sẵn sàng sống chết vì đầy tớ, sẵn sàng tự hạ và khiêm tốn trước người khác để cho đầy tớ được sống, sẵn sàng quên đi địa vị và danh dự để kêu xin ơn lành từ “một người lang thang nhưng có uy lực chữa lành bệnh tật”. Viên đại đội trưởng không cần được chữa lành, người cần được chữa lành là đầy tớ của ông. Ông xin ơn chữa lành cho người khác qua lòng tin son sắt của ông vào Thầy Giê-su, một người lang thang đây đó nhưng lời giảng dạy và uy lực chữa lành bệnh tật khổ đau đến từ trời cao. Như thế, lời cầu nguyện của chúng ta dành cho người khác cũng tựa như lời cầu nguyện của những người nhờ chúng ta cầu nguyện cho họ vậy, và chúng ta cầu nguyện cho người khác được ơn chữa lành nhưng thực ra chính chúng ta là người được chữa lành trước. Viên đại đội trưởng được Thầy Giê-su chữa lành đức tin của ông. Qua biến cố đầy tớ ông được khỏe mạnh, vượt qua cơn nguy tử, hầu chắc đức tin của ông đặt nơi Thầy Giê-su trở nên mạnh mẽ hơn, đến nỗi cả đời ông có thể sẽ làm chứng về biến cố này.
Mặt khác, chúng ta cũng có thể cảm nhận tình yêu của viên đại đội trưởng dành cho đầy tớ cao đẹp thế nào! Bởi vì mối tương quan chủ-tớ xưa nay thường có khoảng cách và thứ bậc, nhưng mối tương quan chủ-tớ trong đoạn Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta nhận ra điều gì? Có thể người đầy tớ giữ khoảng cách với ông chủ, nhưng ông chủ thì khác, ông xem đầy tớ như người thân của ông và đặt sự sống của đầy tớ lên trên tất cả. Ông yêu thương đầy tớ bằng hành động cụ thể. Phải chăng khi người ta đặt tình yêu vào giữa mối tương quan thì mọi khoảng cách đều bị phá đổ? Phải chăng hình ảnh này giúp chúng ta chiêm ngắm sâu hơn mối tương quan tình yêu giữa con người với Thiên Chúa?
Với những gợi ý trên, chúng ta có thể nghiệm chứng lại đời sống đức tin và các phép lạ đã xảy ra trong cuộc sống mình như thế nào. Chúng ta vẫn thường xin Chúa điều này điều kia, nhưng liệu chúng ta có hoàn toàn đặt hết lòng tin vào Chúa? Có bao nhiêu phép lạ đã diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta? Nếu quý vị chưa thể nghiệm ra các phép lạ đang diễn ra trong cuộc sống của mình, rất có thể quý vị nên đặt lại vấn đề về đức tin của mình, nghĩa là quý vị đã tin Chúa đủ chưa? Mối tương quan giữa quý vị với Chúa và với tha nhân có đặt nền trên tình yêu thương không?
Quý vị hãy dành thời gian ngẫm suy lại đời sống đức tin và đức mến của mình, và tâm sự với Chúa, lắng nghe tiếng nói chữa lành của Người trong tâm hồn mình, quý vị nhé!
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
