Chúa Nhật X Thường Niên – Lễ Mình Và Máu Thánh Chúa Kitô, Năm A (07.06.2026) – Thật Là Của Ăn (Ga 6,51-58)

“Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.” (Ga 6,54-55)
Bài đọc 1: Đnl 8,2-3.14b-16a

Thiên Chúa đã ban cho anh em thức ăn mà anh em cũng như cha ông anh em chưa từng biết.

Bài trích sách Đệ nhị luật.

2 Khi ấy, ông Mô-sê nói với dân Ít-ra-en rằng : “Anh em phải nhớ lại tất cả con đường mà Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đã dẫn anh em đi suốt bốn mươi năm nay trong sa mạc, để bắt anh em phải cùng cực ; như vậy Người thử thách anh em cho biết lòng dạ anh em, xem anh em có giữ các mệnh lệnh của Người hay không. 3 Người đã bắt anh em phải cùng cực, phải đói, rồi đã cho anh em ăn man-na là của ăn anh em chưa từng biết và cha ông anh em cũng chưa từng biết, ngõ hầu làm cho anh em nhận biết rằng người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Đức Chúa phán ra.

14b “Anh em đừng quên Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, Đấng đã đưa anh em ra khỏi đất Ai-cập, khỏi cảnh nô lệ. 15 Người đã dẫn anh em đi trong sa mạc mênh mông khủng khiếp, đầy rắn lửa và bọ cạp, trong miền đất khô cằn không giọt nước. Người đã khiến nước từ tảng đá cứng nhất chảy ra cho anh em uống. 16a Trong sa mạc, Người đã cho anh em ăn man-na, thức ăn mà cha ông anh em chưa từng biết.”

Đáp ca: Tv 147,12-13.14-15.19-20 (Đ. c.12a) 

Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, nào tôn vinh Chúa !

12Giê-ru-sa-lem hỡi, nào tôn vinh Chúa !
Này Xi-on, hãy ca ngợi Thiên Chúa của ngươi !13Then cửa nhà ngươi, Chúa làm cho thêm chắc,
con cái trong thành, Người giáng phúc thi ân.

Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, nào tôn vinh Chúa !

14Cõi biên cương, Người thiết lập hoà bình,
và cho ngươi no đầy lúa mì tinh hảo.15Người tống đạt lệnh truyền xuống đất,
lời phán ra, hoả tốc chạy đi.

Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, nào tôn vinh Chúa !

19Chúa bày tỏ lời Người cho nhà Gia-cóp,
chiếu chỉ luật điều cho Ít-ra-en.20Chúa không đối xử với dân nào như vậy,
không cho họ biết những điều luật của Người.

Đ.Giê-ru-sa-lem hỡi, nào tôn vinh Chúa !

Bài đọc 2: 1 Cr 10,16-17

Chỉ có một tấm Bánh, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.

Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

16 Thưa anh em, khi ta nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào Máu Đức Ki-tô ư ? Và khi ta cùng bẻ Bánh Thánh, đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người sao ? 17 Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.

Tung hô Tin Mừng:Ga 6,51

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng:Ga 6,51-58

Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ?” 53 Đức Giê-su nói với họ : “Thật, tôi bảo thật các ông : nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, 55 vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. 56 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. 57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

—————————

 

Suy niệm 1: TGM Nguyễn Văn Thiên

 

BÍ TÍCH HIỆP THÔNG

 

Con người tự nhiên vốn hướng về siêu nhiên và muốn trở thành bất tử như những vị thần. Trong kho tàng văn hóa của nhiều dân tộc, qua những câu chuyện thần thoại, con người diễn tả mơ ước được trường thọ và hạnh phúc. Đức Giê-su, Con Thiên Chúa, đã làm cho giấc mơ của con người thành hiện thực. Người đã thiết lập Bí tích Thánh Thể để dưỡng nuôi con người, cho họ hưởng sự sống siêu nhiên ở đời này, và hạnh phúc vĩnh cửu ở đời sau. Là lương thực thiêng liêng nuôi dưỡng con người, Bí tích Thánh Thể cũng là Bí tích của sự hiệp thông. Sự hiệp thông này được thể hiện ở chiều dọc, tức là người rước lễ được hiệp thông với Chúa, và ở chiều ngang, tức là các tín hữu được hiệp thông với nhau nhờ được lãnh nhận cùng một lương thực thiêng liêng.

Những người phụ nữ mới sinh con, nuôi con bằng dòng sữa của mình. Dòng sữa ấy không đơn giản chỉ là chất dinh dưỡng, nhưng còn là tình mẫu tử, mà người mẹ muốn trao cho con. Nói cách khác, người mẹ đã lấy chính thân mình mà nuôi dưỡng con. Việc con trẻ bú mẹ còn đem lại cho người mẹ hạnh phúc vô bờ, vì bà được làm mẹ. Bà đã sinh hạ một sinh linh bé nhỏ, là máu thịt của mình. Dòng sữa ấy góp phần định hình cho tương lai đứa trẻ, về vẻ đẹp, trí thông minh và những đức tính khác.

Hình ảnh con chim bồ nông thường dùng để minh họa Bí tích Thánh Thể. Bồ nông mẹ đi kiếm ăn, trở về đói khát và mệt mỏi vì không kiếm được gì, vì hôm đó bão tố phong ba, biển gầm sóng vỗ. Chim mẹ đã làm một hành động can đảm tuyệt vời, đó là mở ngực ra cho đàn con ăn chính thịt của mình. Chim mẹ đau đớn, nhưng vui mừng, vì thấy các con được no nê. Đó là bữa tiệc máu, tiệc của hy sinh, và cũng là tiệc của hạnh phúc.

Bất cứ sự so sánh nào cũng khập khiễng. Đức Giê-su, trong đêm bị nộp, đã tự nguyện hiến thân, làm cho bánh trở thành thân thể Người, và rượu trở nên máu Người. Người không thiết lập Bí tích Thánh Thể vì bị ép buộc hay bị dồn vào đường cùng, nhưng là tự nguyện. Bí tích Thánh Thể là Bí tích của tình yêu. Chúa Giê-su yêu các môn đệ đến cùng (x. Ga 13,1). Hai cử chỉ mà Người thực hiện trong bữa tiệc ly, đó là rửa chân các môn đệ và thiết lập Bí tích Thánh Thể, đều thể hiện tình yêu ở mức cao cả nhất. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Nơi Bí tích Thánh Thể và trên Thập giá, Đức Giê-su đã chứng tỏ tình yêu Người dành cho nhân loại là tình yêu tuyệt hảo nhất. Từ phòng tiệc ly cho đến đồi Can-vê, tức là từ Bí tích Thánh Thể đến cái chết của Chúa trên thập giá, cả hai làm thành một hy tế duy nhất. Hy tế này vừa hướng về Chúa Cha (Thập giá), vừa hướng về loài người (Thánh Thể).

Khi rước lễ, chúng ta được ăn bánh các thiên thần, được nuôi dưỡng bằng chính Máu và Thịt của Chúa Giê-su. “Ăn thịt và uống máu”, đó là cách diễn tả sự hiệp thông kết nối. Khi rước lễ, trong cơ thể của chúng ta có Thịt và Máu Con Thiên Chúa nhập thể. Chúng ta được liên kết với Người như cành với cây. Sự liên kết ấy giúp cho chúng ta cảm nhận được sự sống thần thiêng. Thánh Thể biến đổi chúng ta, để nhờ đó chúng ta càng ngày càng trở nên giống Chúa Giê-su.

Tin Mừng hôm nay ghi lại lời Chúa Giê-su tranh luận với người Do Thái về Bánh Hằng Sống. Dường như những người Do Thái cố tình không hiểu những gì Chúa Giê-su nói về Thân Thể Người. Họ nhìn vấn đề với lăng kính hoàn toàn trần tục và vật chất, cùng với sự ghen tương hận thù. Lập luận của những người Do Thái năm xưa trong Tin Mừng cũng đang là lập luận của nhiều người trong thế giới của chúng ta: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?”. Trong thế giới tục hóa hôm nay, con người có xu hướng chỉ tin vào những gì họ cảm nhận bằng giác quan, trong khi đó, Bí tích Thánh Thể là Bí tích của đức tin. Chỉ có đức tin mới cảm nhận được sự hiện diện kỳ diệu của Chúa Giê-su trong Bí tích Thánh Thể, như chúng ta hát trong bài Ca Thánh Thể: “Ta hãy lấy đức tin bù lại, nếu giác quan không cảm thấy gì”. Quả vậy, con người không thể hiểu hết về Thiên Chúa, cũng không thể phân tích Bánh trở thành Thịt và Rượu trở thành Máu như thế nào, vì đó là quyền năng của Thiên Chúa tối cao.

Chúa Giê-su đã nói đến sức sống thần thiêng như một dòng chảy khởi nguồn từ Chúa Cha, qua Chúa Con rồi đến với các tín hữu. “Như Chúa Cha là Đấng Hằng Sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy”. Như thế, nhờ rước Mình và Máu Chúa Giê-su, chúng ta được liên kết với Chúa Cha. Nói cách khác, Bí tích Thánh Thể ban cho chúng ta sự sống thần linh của Chúa Cha và Chúa Con, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần.

Ba Bài đọc trong Phụng vụ hôm nay như một sợi giây liên kết quá khứ với hiện tại để cùng hướng về tương lai: Man-na của Cựu ước trong hành trình sa mạc là hình bóng của Bí tích Thánh Thể do Chúa Giê-su thiết lập (Bài đọc I). Nếu Man-na là hình bóng, thì Thánh Thể là hiện thực (Tin Mừng). Nhờ rước lễ, Ki-tô hữu được thông phần sự sống với Chúa Cha và với Chúa Con, đồng thời được liên kết với anh chị em mình trong tình hiệp thông huynh đệ sâu xa (Bài đọc II).

“Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể”. Lời Thánh Phao-lô nhắc nhở chúng ta về tình liên đới trong cộng đoàn tín hữu. Sống mầu nhiệm Thánh Thể, chính là nối kết với anh chị em trong tình thân thương và nâng đỡ nhau và cùng chung xây dựng cộng đoàn hiệp nhất, vì Thánh Thể là Bí tích hiệp thông.

+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

—————————

 

Suy niệm 2: Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh

 

TÔI LÀ BÁNH HẰNG SỐNG

 

Lịch sử dân Do thái được in đậm dấu ấn cuộc xuất hành vĩ đại của 600.000 người ra đi thoát khỏi đất nô lệ Ai-cập, họ sống trong sa mạc 40 năm, không cày cấy và chăn nuôi gì cả, dân chúng được nuôi dưỡng bằng man-na từ trời và bằng nước phun ra từ tảng đá.  Ban ngày họ được cột mây hướng dẫn và che nắng, ban đêm họ được cột lửa soi đường xua tan giá lạnh, họ tiến buớc bình an dưới sự che chở của Thiên Chúa. 

Sự hiện diện và can thiệp của Thiên Chúa trong đời thường của dân Do thái là điều nhãn tiền. “Thiên Chúa đã khiến nước từ tảng đá cứng nhất chảy ra cho anh em uống.  Người làm cho anh em ăn man-na, thức ăn mà cha ông anh em chưa từng biết” (x. Bài Đọc 1. Đnl 8,2-3.14b-16a).  Thiên Chúa đồng hành, săn sóc, bảo vệ và dưỡng nuôi dân Người.

Câu chuyện lịch sử kỳ lạ nầy chuẩn bị tâm hồn chúng ta đón nhận phép lạ Đức Giêsu làm cho bánh hoá ra nhiều được Tin Mừng Gioan tường thuật: với năm chiếc bánh và hai con cá Đức Giêsu đã nuôi năm ngàn người trong sa mạc (Ga 6,9).  Phép lạ nầy gây ngộ nhận nơi dân chúng, họ lầm tưởng Người là thần nông nghiệp, cho nên họ muốn bắt ép Người làm vua của họ (Ga 6,14-15), nếu được như vậy thì thật khỏe, khỏi cần lao động mà lại có ăn!  Biết suy nghĩ vụ lợi nầy của dân, Đức Giêsu trốn lên núi cầu nguyện một mình.   Đám đông đi tìm Người. 

Đám đông vui mừng gặp được Đức Giêsu, nhân dịp nầy Người chọn đề tài thực phẩm mà giảng cho họ về Bánh Hằng Sống, tức Phép Thánh Thể tại Hội đường Ca-phác-na-um (x.Bài Tin Mừng Ga 6,51-58).  Từ bánh man-na trên trời rơi xuống trong sa mạc đến phép lạ hoá bánh ra nhiều nơi hoang địa, tất cả chỉ là hình bóng được dùng làm cơ sở hiểu về phép Thánh Thể, để khi thời gian chuẩn bị đã chín muồi Người tuyên bố: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.  Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (c. 51).  Thiên Chúa thật sự là nhà mô phạm đại tài, kiên trì dẫn dắt con người đi từ vật chất đến tâm linh.  Từ bánh nuôi thân xác đến bánh nuôi linh hồn.

Bài Tin Mừng ngắn gọn hôm nay chỉ có 8 câu (Ga 6,51-58 ), thì đã có 8 lần nhắc đến động từ “ăn”.  Khi nghe lời tuyên bố khá chói tai của Đức Giêsu, dân chúng đã phản ứng dữ dội trước lời nói nầy, bất chấp sự chống đối, Đức Giêsu khẳng định mạnh mẽ hơn nữa: “Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại ngày sau hết” (c. 54).  Con người chấp nhận dễ dàng bánh từ trời rơi xuống, nước từ đá tảng vọt ra, hay bánh và cá được nhân lên gấp bội, tất cả những sự kiện nầy đều là những việc làm kỳ lạ, tuy nhiên những việc nầy thuộc lãnh vực vật chất cho nên con người chấp nhận dễ dàng không phản đối.  Nhưng khi bước sang bình diện siêu nhiên vô hình, Đức Giêsu nói: “Thịt ta thật là của ăn máu ta thật là của uống”, đám đông cảm thấy chói tai, và một số họ bỏ Người mà đi, vì họ không chấp nhận được và cho rằng lời đó quá sống sượng.   

Thật ra làm cho bánh từ trời rơi xuống, hay làm cho bánh và cá nhân lên gấp bội thì cũng khó như nói “Thịt ta thật là của ăn, máu ta thật là của uống”.  Trong cả ba trường hợp đều cần phải có năng lực thần linh can thiệp, tất cả đều là việc ngoại thường mà con người không thể lý giải nổi.  Chỉ quyền năng Thiên Chúa mà thôi mới có thể thực hiện được và chỉ có lòng tin mới làm cho chúng ta chấp nhận các phép lạ nầy.

Mình và Máu Chúa Kitô nói lên bản thân Đức Giêsu bị trao nộp, biểu hiệu qua bánh và rượu, nuôi sống linh hồn người tín hữu.  Như thế có một mạch nối, một sự hiệp thông giữa sự sống của Đức Giêsu, sự sống của Thiên Chúa và sự sống của con người.  Phép Thánh Thể thực hiện một cuộc vượt qua giữa sự sống tự nhiên của con người trở thành sự sống của Thiên Chúa, bánh và rượu nuôi sống thể xác, trở nên thịt và máu Đức Giêsu nuôi sống linh hồn tín hữu, thức ăn và thức uống nầy được được trao ban và chia sẻ, để con người có thể tham dự vào sự sống của Thiên Chúa. 

Nhờ Phép Thánh Thể con người hiệp thông và hiệp nhất với Thiên Chúa, trở nên thân mình mầu nhiệm của Chúa Kitô, tham dự sự sống của Thiên Chúa:  đây là hạnh phúc tuyệt vời nhất mà con người có được.  Giáo hội cử hành phép Thánh Thể mỗi ngày, phép Thánh Thể nuôi sống dân Thiên Chúa, nhưng chính phép Thánh Thể làm cho Giáo hội phát triển và trưởng thành.  Thật sự là mầu nhiệm mà phép Thánh Thể thực hiện hằng ngày.

Lạy Mình Máu Thánh Chúa Kitô, con xin tôn thờ và sấp mình thờ lạy hồng ân cao cả nầy.  Hồng ân mà mỗi thánh lễ là một phép lạ thần học được thực hiện cách bí tích trên bàn thờ. Amen

Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku

______________________

 

Suy niệm 3: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ

 

WGPKT(05/06/2026) KONTUM