
Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giê-su.
Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.
7 Thưa anh em, chúng tôi mang sứ vụ tông đồ nơi mình như chứa đựng kho tàng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi. 8 Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp ; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng ; 9 bị ngược đãi, nhưng không bị bỏ rơi ; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. 10 Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giê-su, để sự sống của Đức Giê-su cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi. 11 Thật vậy, tuy sống, chúng tôi hằng bị cái chết đe doạ vì Đức Giê-su, để sự sống của Đức Giê-su cũng được biểu lộ nơi thân xác phải chết của chúng tôi. 12 Như thế, sự chết hoạt động nơi chúng tôi, còn sự sống thì lại hoạt động nơi anh em.
13 Vì có được cùng một lòng tin, như đã chép : Tôi đã tin, nên tôi mới nói, thì chúng tôi cũng tin, nên chúng tôi mới nói. 14 Quả thật, chúng tôi biết rằng Đấng đã làm cho Chúa Giê-su trỗi dậy cũng sẽ làm cho chúng tôi được trỗi dậy với Chúa Giê-su, và đặt chúng tôi bên hữu Người cùng với anh em. 15 Thật vậy, tất cả những điều ấy xảy ra là vì anh em. Như thế, ân sủng càng dồi dào, thì càng có đông người hơn dâng lên Thiên Chúa muôn ngàn lời cảm tạ, để tôn vinh Người.
Đ.Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
1Khi Chúa dẫn tù nhân Xi-on trở về,
ta tưởng mình như giữa giấc mơ.2abVang vang ngoài miệng câu cười nói,
rộn rã trên môi khúc nhạc mừng.
Đ.Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
2cdBấy giờ trong dân ngoại, người ta bàn tán :
“Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay !”3Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại !
Ta thấy mình chan chứa một niềm vui.
Đ.Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
4Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về,
như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam.5Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
Đ.Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
6Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo ;
lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng.
Đ.Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Chính Thầy đã chọn anh em từ giữa thế gian, để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại. Ha-lê-lui-a.
Chén của Thầy, các người sẽ uống.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
20 Khi ấy, bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây được ngồi, một người bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22 Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.” 23 Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”
24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: TGM Giuse Nguyễn Năng
Sứ điệp: Theo Chúa Giêsu không phải để được địa vị, giàu sang, an nhàn, nhưng là để bước theo Chúa trên con đường hy sinh, phục vụ trong khiêm tốn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, không phải chỉ có thánh Gia-cô-bê và thánh Gio-an, mà tất cả chúng con đều mơ ước được địa vị, thống trị người khác, được giàu sang, an nhàn. Có lúc con đã tự hỏi: con theo Chúa và hy sinh cho Chúa, nhưng tại sao đời con vẫn nghèo đói, vất vả, bị chèn ép.
Lạy Chúa, Chúa cho con hiểu rằng theo Chúa là phải chấp nhận uống chén đắng khổ nạn của Chúa, chấp nhận từ bỏ mình chứ không phải để được hưởng thụ hoặc được đặc quyền đặc lợi. Chính Chúa đã đến để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc loài người. Là môn đệ của Chúa, con không thể sống khác Chúa được. Con không thể có con đường nào khác ngoài con đường phục vụ dâng hiến một cách vô vị lợi cho tha nhân.
Càng tiến sâu vào con đường thập giá, con càng được sàng lọc để nên giống Chúa hơn. Nhưng để được điều đó, con phải vật lộn với chính mình, vật lộn với những cám dỗ của thế gian và nhất là phải chấp nhận thiệt thòi.
Lạy Chúa, dù phải trả giá, dù phải hy sinh, con xin sẵn sàng chấp nhận tất cả. Đường thánh giá này con đã chọn, xin tình yêu Chúa trở nên sức mạnh nâng đỡ con. Và con tin rằng chính Chúa sẽ làm cho những bước chân con trên đường hy sinh và phục vụ, nở thật nhiều hoa yêu thương, để từ đó nhiều người nhận biết Chúa và sẵn lòng bước theo Chúa cách vô điều kiện. Amen.
Ghi nhớ : “Các con sẽ uống chén của Ta”.
(tgpsaigon.net)
______________________________
Suy niệm 2: Linh mục Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
KHÔNG ĐƯỢC NHƯ VẬY
Suy niệm:
Xem ra chức quyền vẫn là nỗi thèm thuồng của con người.
Từ những cuộc xung đột giữa con người sống bầy đàn thời nguyên thủy,
đến cảnh chiếu trên, chiếu dưới ở làng xã
và cảnh chạy chức chạy quyền thời bây giờ.
Ngay các môn đệ thân cận của Thầy Giêsu là Nhóm Mười Hai
cũng không thoát khỏi sức hút của quyền lực.
Họ đã từng cãi nhau xem ai là người lớn nhất trong Nước Trời (Mt 18, 1).
Bây giờ, ngay sau khi Thầy Giêsu loan báo lần thứ ba về cuộc Khổ Nạn,
họ lại có chuyện xích mích với nhau cũng về chuyện chức quyền.
Hai con ông Dêbêđê là hai môn đệ được Đức Giêsu yêu quý hơn.
Chẳng rõ có phải vì thế mà họ nuôi tham vọng
chiếm được chỗ hai bên tả hữu của Thầy trong Nước Thầy (x. Mt 19, 28).
Họ khéo léo nhờ mẹ của mình xin Thầy Giêsu ban cho ơn lớn đó (cc. 20-21).
Đức Giêsu chắc không vui vì môn đệ vẫn chưa được giải thoát khỏi cái trần tục,
“Các người không biết các người xin gì!” (c. 22).
Các môn đệ quá xa lạ với nẻo đường Thầy sắp đi,
dù Thầy vừa mới cho họ biết con đường ấy,
con đường bị chế diễu, bị đánh đòn và bị đóng đinh cho đến chết (Mt 20, 18-19).
Trong khi hai môn đệ thân tín còn loay hoay với những tham vọng thế gian
thì Ngài kéo họ vào hiệp thông với cuộc Khổ nạn gần đến của mình.
Thầy Giêsu mời họ chia sẻ với Thầy cùng một chén đắng:
“Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” (c. 22).
“Thưa uống nổi”, đó là câu trả lời đầy tự tin và mạnh dạn của Giacôbê,
Và ông đã thực hiện lời hứa này bằng cái chết (x. Cv 12, 2).
Nhưng Thầy cũng khiêm tốn cho biết Cha mới có quyền sắp chỗ ngồi (c. 23).
Sự bực tức của mười môn đệ kia khi câu chuyện vỡ lở
cho thấy họ cũng thích được ngồi hai bên tả hữu, tuy không tiện nói ra (c. 24).
Thầy Giêsu cho thấy cách sử dụng quyền lực của các nhà lãnh đạo ngoài đời.
Quyền lực là để thống trị người dân, tìm cách bành trướng cái tôi của mình.
Thầy Giêsu khẳng định dứt khoát không có chuyện đó trong Giáo hội của Thầy.
“Giữa anh em thì không được làm như vậy” (c. 26).
Quyền lực và phẩm trật trong Giáo hội là để phục vụ dân Thiên Chúa.
Những người làm lớn, làm đầu trong Giáo hội
lại là người hầu bàn, người tôi tớ, noi gương Đức Giêsu, Người Tôi Trung.
Chính Ngài đã đưa việc phục vụ đến mức cao nhất là hy sinh tính mạng (c. 28).
Cơn cám dỗ về quyền uy, chức tước là cám dỗ muôn thuở cho mọi người.
Các cộng đoàn Kitô hữu cứ phải xét mình mãi
để khỏi rơi vào thói đời mà Đức Giêsu đã nghiêm khắc cảnh báo.
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
xin cho các kitô hữu chúng con
trở thành tình yêu
cho trái tim khô cằn của thế giới.
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
biết quảng đại cho đi
và khiêm nhường nhận lãnh.
Lạy Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ. Amen.
(Nguồn: WHĐ)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em” (Mt 20:26).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Bài Tin Mừng chúng ta sẽ cầu nguyện phác họa cho chúng ta thấy chân dung con người của thánh Gia-cô-bê Tông Đồ mà chúng ta mừng kính hôm nay. Mặc dù hình ảnh về ngài trong đoạn Mt 20:20-28 là một con người hám lợi vọng danh, nhưng cuộc đời ngài về sau (sau khi Chúa lên trời và Chúa Thánh Thần hiện xuống) lại ứng nghiệm lời tiên báo của Đức Giê-su về sứ mạng của ngài: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được” (Mt 20:23).
Khi chiêm niệm bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta để ý hai chi tiết rất thường xảy ra trong đời sống Giáo Hội và trong tâm trí của mỗi người chúng ta: động cơ của lời cầu xin hoặc ước nguyện, và phản ứng của các môn đệ khác trước ước nguyện của hai anh em Gia-cô-bê và Gioan (TM Mát-thêu không nói rõ tên của hai anh em, nhưng đọc TM Mác-cô chúng ta biết họ là ai (x. Mc 3:17)).
Động cơ lời cầu xin của ông Gia-cô-bê hoàn toàn có tính trần tục. Các ông chưa hiểu gì nhiều về sứ mạng của Thầy Giê-su, nên bận tâm và suy nghĩ nhiều về vinh quang trần thế. Nhờ đó, các ông được Thầy của mình nhắc nhớ và mặc khải cho biết sứ mạng của Thầy và của bản thân hai anh em ông. Tuy lời cầu xin của các ông mang tính trần tục và chẳng thấy tương lai, nhưng hai ông không bỏ Thầy Giê-su và vẫn bước theo Người. Bằng chứng là thánh Gia-cô-bê đã chịu tử đạo bởi án lệnh chém đầu của Vua Hê-rô-đê (x. Cv 12:1-2) và là thánh Tông Đồ tử đạo đầu tiên.
Phản ứng của các môn đệ là sự ghen tỵ và bực tức. Với phản ứng này, chúng ta có thể nhận ra rằng các môn đệ khác cũng có tư tưởng chẳng khác gì hai anh em Gia-cô-bê và Gioan. Rất trần tục. Rất con người. Dường như hai em này muốn qua mặt Phê-rô vì Phê-rô, Gia-cô-bê và Gioan là những người thân tín của Thầy Giê-su (Thầy Giê-su làm điều gì quan trọng cũng đều cho ba người này đi theo (x. Mt 26:36, Lc 5:35-42, Mc 9:8-10)). Tin Mừng Mát-thêu thuật lại cho chúng ta biết lời cầu xin của hai anh em Gia-cô-bê và Gio-an qua trung gian người mẹ, vì thế, sự ghen tỵ và bực tức của các môn đệ khác vơi bớt đi; còn Tin Mừng Mác-cô (10:35-40) thuật lại rằng hai anh em này đã trực tiếp xin Đức Giê-su cho họ được ngồi bên tả và bên hữu của Người khi Người được vinh quang, do đó rất có thể sự ghen tỵ và bực tức của các môn đệ khác càng mạnh mẽ hơn.
Phản ứng của Thầy Giê-su khá nhẫn nại và bao dung. Người không trách mắng nặng nề hai ông và các môn đệ khác về sự trần tục của họ, vì họ đã theo Người và sống với Người nhiều ngày tháng nhưng chưa hiểu nhiều về sứ mạng của Người, ngược lại Người khuyên các ông thay đổi cách suy nghĩ và hành động sao cho xứng hợp với cuộc đời và sứ mạng của người môn đệ, đó là tinh thần phục vụ trong khiêm hạ, đơn sơ và nhỏ bé. Đây chính là phần thưởng lớn lao cho họ, được ngồi bên tả và bên hữu của Thầy Giê-su, khi Người được vinh quang.
Qua đoạn Lời Chúa hôm nay, đặc biệt là ngày Lễ Mừng Kính Thánh Gia-cô-bê Tông Đồ, quý vị được đánh động điều gì nhất nơi thánh nhân và sứ mạng của ngài? Lời Chúa nói gì với quý vị và có liên quan gì đến đời sống đức tin và ơn gọi làm môn đệ Chúa của quý vị? Lời cầu xin và khát vọng của quý vị trước Chúa ra sao, trần tục hay thánh thiêng? Quý vị phản ứng ra sao trước những khát khao của người khác, trước thành công của người xung quanh? Cách phản ứng của Chúa và lời khuyên dạy của Người có giúp quý vị được lớn lên hơn trong đời phục vụ và ơn gọi làm môn đệ của Chúa không?
Chúc quý vị cầu nguyện sốt mến!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
_______________________
