Không Được Để Phêrô Một Mình Trên Thuyền

WĐM (12.01.2026) – Bài suy niệm Tin Mừng của Đức Hồng y Radcliffe, O.P. trong buổi khai mạc Công nghị Hồng y vào chiều thứ Tư, 07/01/2026. Tựa đề do WĐM đặt. Chuyển ngữ: Phêrô Nguyễn Quốc Quỳnh, O.P.

✠  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô (6,45-52).

Sau khi cho năm ngàn người được ăn no nê, lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, về phía thành Bết-xai-đa, trong lúc Người giải tán đám đông.  Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện.  Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông, và Người định vượt các ông. Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”  Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt,  vì các ông đã không hiểu phép lạ bánh hoá nhiều : lòng các ông còn chai đá!

* * *

Chúng ta họp nhau trong Công nghị này để chia sẻ với Đức Thánh Cha trong sứ vụ mục tử của ngài đối với Giáo Hội hoàn vũ. Chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ này như thế nào?

Ngày mai, Đức Thánh Cha sẽ giảng bài Tin Mừng theo thánh Máccô tường thuật phép lạ hoá bánh ra nhiều nuôi năm ngàn người. Trình thuật Đức Giêsu đi trên mặt nước ngay theo phép lạ hóa bánh, có những chỉ dẫn quan trọng cho nhiệm vụ của của chúng ta.

Đức Giêsu truyền cho các môn đệ xuống thuyền đi trước Người. Họ không được để Phêrô một mình trong cơn bão táp. Đây là sự vâng phục đầu tiên của chúng ta: ở lại trong con thuyền của Phêrô, cùng với đấng kế vị ngài, khi ngài phải đối diện với những cơn bão tố của thời đại chúng ta.

Chúng ta không thể đứng lại trên bãi biển mà nói rằng: “Phần tôi, hôm nay tôi không ra khơi.” Hay: “Tôi sẽ chọn một con thuyền khác.” Chúa Giêsu ở một mình trên núi, nhưng Phêrô thì không được ở một mình.

Thánh Gioan nói: “Nếu chúng ta thương yêu nhau, thì Thiên Chúa ở trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta đã được tuyệt hảo.” Nếu con thuyền của Phêrô đầy những môn đệ đang tranh cãi với nhau, thì chúng ta sẽ chẳng thể giúp ích gì cho Đức Thánh Cha. Nhưng nếu chúng ta sống với nhau trong bình an và yêu thương, cho dù có những bất đồng, thì Thiên Chúa thực sự vẫn hiện diện, ngay cả những lúc dường như Người vắng mặt.

Đức Giêsu ở xa các môn đệ – trên núi cao, đang khi họ đối diện với cuồng phong bão táp. Thế nhưng Tin Mừng cũng cho biết rằng: “Người thấy các ông phải vất vả chèo chống.” Ánh mắt của Người luôn dõi theo họ. Đức Giêsu muốn để các ông kinh nghiệm dường như Người vắng mặt vậy. Người không vội vã. Người chờ đợi cho đến khi các ông gần như kiệt sức. Chính kinh nghiệm về sự dường như vắng mặt ấy chuẩn bị các ông cho một sự thân mật mà các ông không thể nào nghĩ tưởng được. Người bước lên thuyền với các ông.

Đôi khi, chính chúng ta cũng cảm thấy cô đơn, rã rời và kiệt sức. Nhưng Chúa Giêsu vẫn đang dõi theo chúng ta và Người ở gần chúng ta hơn bao giờ hết. Vì thế, chúng ta không cần phải sợ hãi. Quả thật, chúng ta cũng đang sống trong một thời đại đầy những cơn bão dữ dội: bạo lực gia tăng, từ những vụ tấn công bằng vũ khí thô sơ cho đến chiến tranh; khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng bị khoét sâu; trật tự thế giới được hình thành sau Thế chiến vừa qua đang tan vỡ. Chúng ta không thể biết Trí tuệ Nhân tạo sẽ đưa tới những hệ lụy gì. Nếu chúng ta không cảm thấy lo âu, thì đúng đó mới là điều chúng ta cần quan ngại và lo lắng!

Chính bản thân Giáo Hội cũng đang bị chao đảo bởi những cơn bão của mình: những vụ lạm dụng tính dục và những chia rẽ về ý thức hệ. Chúa truyền cho chúng ta phải ra khơi giữa những cơn bão ấy và đối diện với những khủng hoảng ấy trong sự thật, chứ không phải nhút nhát đứng chờ trên bờ biển. Nếu chúng ta thực sự làm điều đó trong Công nghị này, chúng ta sẽ thấy Người tiến đến với chúng ta. Còn nếu chúng ta ẩn mình trên bờ biển, thì chúng ta sẽ không gặp được Người.

Thánh Máccô cung cấp cho chúng ta một chi tiết lạ lùng: “Người định đi ngang qua các ông.” Từ Hy Lạp được dùng cho hành động “đi ngang qua” này có liên hệ với cái chết, cũng như trong tiếng Anh khi người ta nói về một người đã “qua đời”. Ở đây, chúng ta nhận ra khuôn mẫu của Tuần Thánh: một bữa ăn được chia sẻ, phép lạ hoá bánh ra nhiều nuôi năm ngàn người; sự vắng mặt của Chúa Giêsu; và sự xuất hiện bất ngờ của Người. Ngay trên Biển hồ Galilê, các môn đệ đã sống trong sự chờ đợi trước cái chết và sự phục sinh của Chúa. Khuôn mẫu ấy sẽ còn được lặp lại sau phép lạ hoá bánh ra nhiều nuôi bốn ngàn người.

Trong Tin Mừng Máccô, biến cố Phục Sinh vừa hoàn toàn mới mẻ, vừa không ngừng sống động, như chính chúng ta vẫn thực hiện điều ấy trong Năm Phụng vụ. Trong Tông huấn Evangelii Gaudium, chúng ta đọc thấy rằng đời sống Kitô hữu được nâng đỡ bởi ký ức và bởi sự mới mẻ vô tận của Thiên Chúa. Thánh Augustinô nói rằng: Thiên Chúa luôn luôn tươi trẻ hơn chúng ta!

Trong Công nghị này, có người trong chúng ta sẽ là những người gìn giữ ký ức, bảo vệ truyền thống. Những người khác lại cảm thấy niềm vui đặc biệt nơi sự mới mẻ đầy bất ngờ của Thiên Chúa. Nhưng ký ức và sự mới mẻ là hai thực tại không thể tách rời trong năng động của đời sống Kitô hữu.

Vì thế, các cuộc thảo luận của chúng ta sẽ thực sự trở nên sinh động nếu chúng ta vừa được bén rễ sâu trong ký ức về những điều trọng đại Chúa đã thực hiện, vừa mở lòng đón nhận sự mới mẻ luôn luôn tươi mới của Người. Ở đây không có sự cạnh tranh.

Các môn đệ “vô cùng kinh ngạc, vì các ông chưa hiểu phép lạ bánh hoá nhiều, lòng các ông còn chai đá.” Trong Kinh Thánh, con tim là nơi của lý lẽ hơn là của cảm xúc; còn cảm xúc thì được quy về nơi dạ dày, ruột gan. Một người anh em của tôi nói: trong Kinh Thánh, mọi thứ diễn ra thấp hơn năm tấc.

Các môn đệ đã cho năm ngàn người ăn no nê, nhưng các ông vẫn bị mắc kẹt trong lo-gích của sự tính toán. Những gì các ông có chỉ vỏn vẹn là năm chiếc bánh và vài con cá. Các ông sẽ phải khám phá ra rằng, trong lô-gích của Nước Trời, những lễ vật nhỏ bé của mình lại dư dật cho hàng ngàn người. Chúa của mùa gặt thực hiện những phép lạ từ chính những gì các ông dâng hiến.

Trước nhưng thách đố lớn lao của thế giới và của chính Giáo Hội, chúng ta có thể cảm thấy mình có quá ít để dâng hiến. Chúng ta có thể nói hay làm gì đây để tạo nên khác biệt? Với ân sủng của Thiên Chúa, điều nhỏ bé của chúng ta sẽ trở nên dư dật.

Vì thế, chúng ta đừng để cho lòng mình trở nên chai đá, nhưng hãy mở lòng ra trước những ân huệ khôn lường của Thiên Chúa, Đấng ban phát cho chúng ta muôn vàn ân sủng, nếu chúng ta mở rộng đôi tay và lắng nghe Người, cũng như lắng nghe nhau.

 

Đức Hồng y Radcliffe, O.P.

Chuyển ngữ: Phêrô Nguyễn Quốc Quỳnh, O.P.

Nguồn: daminhvn.net