30.06.2026 – Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên, Năm A – Nhưng Người Vẫn Ngủ (Mt 8,23-27)

“Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ.” (Mt 8,24)

Bài đọc 1: Am 3,1-8 ; 4,11-12

Đức Chúa là Chúa Thượng đã phán, ai chẳng nói tiên tri ?

Bài trích sách ngôn sứ A-mốt.

31Hỡi con cái Ít-ra-en, hãy nghe lời này,
lời Đức Chúa phán để tố cáo các ngươi,
tố cáo toàn thể thị tộc đã được Ta đưa lên khỏi đất Ai-cập.
Lời ấy nói rằng :
2Giữa mọi thị tộc trên mặt đất, Ta đã chỉ biết các ngươi thôi.
Vì thế, Ta sẽ hạch hỏi các ngươi về mọi tội các ngươi đã phạm.
3Hai người có đồng hành được chăng,
nếu đã không hẹn với nhau từ trước ?
4Trong rừng, sư tử có gầm lên chăng, nếu nó không có mồi ?
Từ trong hang, sư tử tơ có rống lên không,
nếu nó không vồ được mồi ?
5Dưới đất, chim sẻ có sa vào bẫy chăng, nếu không có mồi nhử ?
Bẫy có bật lên khỏi mặt đất chăng, nếu nó không bắt được gì ?
6Giả như tù và rúc lên trong thành,
lẽ nào dân lại không sợ hãi ?
Giả như tai hoạ xảy ra trong thành,
lẽ nào lại không do Đức Chúa ?
7Vì Đức Chúa là Chúa Thượng không làm điều gì
mà không bày tỏ kế hoạch của Người
cho các ngôn sứ, tôi tớ của Người được biết.
8Sư tử đã gầm lên : ai mà không sợ hãi ?
Đức Chúa là Chúa Thượng đã phán, ai chẳng nói tiên tri ?
411Ta đã làm cho các ngươi phải sụp đổ
như chính Thiên Chúa đã làm sụp đổ
thành Xơ-đôm và Gô-mô-ra ;
các ngươi khác nào thanh củi
được rút khỏi đống lửa cháy ;
thế mà các ngươi vẫn không chịu trở về với Ta
– sấm ngôn của Đức Chúa.
12Vậy, hỡi Ít-ra-en, Ta sẽ xử với ngươi như thế này,
và bởi vì Ta sẽ xử với ngươi như vậy nên, hỡi Ít-ra-en,
ngươi hãy chuẩn bị đi gặp Thiên Chúa của ngươi.

Đáp ca: Tv 5,5-6a.6b-7.8 (Đ. c.9a)

Đ.Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con.

5Ngài không phải là một vị thần ưa điều ác,
ác nhân đâu được ở với Ngài,6atrước nhan Ngài, đứa kiêu căng làm sao đứng vững !

Đ.Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con.

6bNgài ghét những kẻ làm điều ác,7diệt trừ bọn điêu ngoa, kinh tởm lũ giết người,
gớm ghê phường giảo quyệt.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con.

8Phần con đây, nhờ tình Chúa bao la,
được bước vào nhà Chúa ;
con hết lòng kính sợ,
hướng về đền thánh mà phủ phục tôn thờ.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con.

Tung hô Tin Mừng: Tv 129,5

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.

Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi,

cậy trông ở lời Người. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng:Mt 8,23-27

Đức Giê-su trỗi dậy, ngăm đe gió và biển : biển liền lặng như tờ.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

23 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người. 24 Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ. 25 Các ông lại gần đánh thức Người và nói : “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất !” 26 Đức Giê-su nói : “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin !” Rồi Người trỗi dậy, ngăm đe gió và biển : biển liền lặng như tờ.

27 Người ta ngạc nhiên và nói : “Ông này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

NGƯỜI VẪN NGỦ

 

Suy niệm:

Nếu mức nước biển dâng lên thêm một mét do nạn toàn cầu ấm lên,

nhiều vùng đất của nước Việt Nam sẽ bị chìm dưới mặt nước.

Bão lụt, hạn hán, động đất, núi lửa, vẫn là những thảm họa cho con người.

Ngày nay người ta biết rằng phần lớn thiên tai không do Trời,

nhưng do con người phá hoại trái đất là công trình tốt đẹp của Trời cao.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy uy quyền của Đức Giêsu,

không phải trên ma quỷ hay bệnh tật, nhưng trên thiên nhiên.

Ngài đã dùng quyền đó để bảo vệ các môn đệ khỏi bị dập vùi bởi sóng gió.

Thầy Giêsu đã ra lệnh cho họ qua bên kia hồ (Mt 8, 18).

Ngài xuống thuyền trước, các môn đệ theo sau (c. 23).

Đi theo Thầy Giêsu, trên cùng một con thuyền, đâu hẳn được bình an.

Cơn bão lớn ngoài biển đến thật bất ngờ,

khiến con thuyền của Thầy trò chao đảo vì sóng gió.

Giữa cơn cuồng nộ của biển cả, giữa sự kinh hoàng nhốn nháo của các môn đệ,

Thầy Giêsu vẫn ngủ yên.

Dường như chẳng có gì khuấy động được giấc ngủ bình an của Thầy.

“Thưa Ngài, xin cứu, chúng con chết mất” (c. 25).

Lời đánh thức vội vã, hối thúc, khi cái chết đã gần kề.

Nhưng Thầy Giêsu lại chẳng có vẻ gì vội vã.

Giữa tiếng thét gào của sóng gió và sự chòng chành của con thuyền,

Thầy Giêsu đã quở trách các môn đệ vì sự cuống cuồng sợ hãi của họ,

hậu quả của việc thiếu lòng tin (c. 26).

Thầy đã không làm cho biển lặng sóng yên ngay lập tức,

vì tập bình an giữa sóng gió là điều khó và cần hơn nhiều.

Lắm khi chúng ta không hiểu tại sao thuyền đời chúng ta gặp bão,

dù có Thầy trong thuyền, dù chúng ta đã theo Thầy nghiêm túc.

Chúng ta lại càng không hiểu tại sao Thầy có thể ngủ được bình an,

khi chúng ta gặp muôn vàn thử thách và rơi vào tuyệt vọng.

Nhưng Thầy Giêsu cũng không hiểu tại sao chúng ta lại sợ đến thế (c. 26).

Tại sao chúng ta lại sợ thuyền chìm hay sợ chết ?

Nếu có đức tin vào Thầy thì sóng gió đâu nhận chìm được chúng ta.

“Thiên Chúa ngủ” mãi mãi là điều khó hiểu và khó chịu.

Đừng ngại đánh thức Ngài và kêu cứu.

Đừng ngại la to át tiếng sóng, để làm cho Ngài nghe được.

Nhưng cũng nên nhìn Ngài ngủ bình an, để khỏi bị hốt hoảng.

Không hẳn là Ngài sẽ trỗi dậy ngay và dẹp tan bão tố.

Không hẳn là chúng ta sẽ được giải thoát ngay khỏi mọi nỗi hiểm nghèo.

Điều quan trọng là lòng ta được bình an,

vì biết Ngài vẫn bình an ở lại trong con thuyền đời ta.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu,

con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô,

nhưng nhiều khi con cảm thấy

sống đức tin giữa lòng cuộc đời

chẳng khác nào đi trên mặt nước.

Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn.

Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu.

Cả sự nặng nề của thân xác con

cũng kéo ghì con xuống.

Đi trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng.

Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi.

Xin cứu con khi con hầu chìm.

Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã.

Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con,

để con trở nên nhẹ tênh

mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen.

(WHĐ)

______________________________

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

 

SÓNG GIÓ BIỂN CẢ YÊN LẶNG

 

1. Chúa Giê-su dẹp yên biển động làm cho các môn đệ từ chỗ kém lòng tin đến chỗ khâm phục quyền năng Thiên Chúa nơi Người. Hình ảnh con thuyền làm cho chúng ta liên tưởng đến Giáo hội cũng có lúc gặp phong ba bão tố, nhưng Chúa Giêsu Phục sinh luôn đồng hành và bảo vệ Giáo hội  bằng sức mạnh và quyền năng của Người. Mỗi tín hữu cũng phải ý thức sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống, để chúng ta an tâm và biết kêu cầu Chúa mỗi lúc gặp gian nan, khốn khó.

2. Rõ ràng là qua phép lạ dẹp yên bão tố trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giê-su muốn mạc khải thêm cho các môn đệ biết về Ngài, đồng thời Ngài cũng muốn huấn luyện họ để họ thêm vững vàng về đức tin.

Người Do thái cho rằng, biển cả là sào huyệt của quỉ dữ, biển động là dấu quỉ dữ lộng hành. Họ cũng nghĩ rằng, chỉ một mình Thiên Chúa và những kẻ được Thiên Chúa ban đặc quyền mới có thể chế ngự được sức mạnh của biển cả. Như vậy, việc Chúa dẹp bão tố hôm nay chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa.

Tin mừng nói đang lúc bão  thì Chúa Giê-su ngủ: Chúa Giê-su ngủ không phải vì Ngài quá mệt. Thực ra Ngài chỉ “làm bộ” ngủ thôi, để xem các môn đệ của Ngài có an tâm giữa giông tố bão táp khi có Ngài hiện diện giữa họ không. Thế nhưng, các ông đã sợ hãi cuống cuồng chứng tỏ các ông chưa vững tin. Bởi đó, sau phép lạ Chúa đã trách: ”Hỡi những kẻ yếu lòng tin” (Mt 8,26).

3. Sự quan phòng của Thiên Chúa đã cho phép cơn giông tố xảy ra trong cuộc sống con người để thức tỉnh con người trở về với Ngài. Điều quan trọng không phải là không có bão tố hoặc khó khăn thử thách, nhưng là có Chúa hiện diện dù lúc đó xem ra Ngài ngủ, không màng chi đến nguy hiểm đang xảy ra.

Thật thế, gian nan thử thách Thiên Chúa cho xảy đến là để con người ý thức về sự yếu đuối, mỏng dòn của mình, đồng thời đặt niềm trông cậy vào Chúa. Cơn bão xảy ra đã làm cho các Tông đồ không còn dựa vào phương tiện vật chất là chiếc thuyền đang nâng đỡ chở che các ông, cũng như không còn tự phụ vào tài năng vượt biển của mình; trái lại, các ông ý thức mình cần đến Chúa: ”Lạy Thầy, xin cứu chúng con, chúng con chết mất”. Chính nhờ lời cầu nguyện trong lúc gian nan nguy hiểm, các Tông đồ được chứng kiến phép lạ và quyền năng của Chúa (Mỗi ngày một tin vui).

4. Mỗi người chúng ta không khác gì chiếc thuyền nan chòng chành giữa biển trần gian đầy sóng gió bão táp, khó khăn nối tiếp khó khăn. Nếu chúng ta chỉ dựa vào sức mình hay dựa vào một quyền năng nào đó thì chúng ta sẽ thất bại. Ai có thể cứu chúng ta thoát khỏi sóng gió ba đào khi chiếc thuyền của chúng ta sắp chìm? Chỉ có Thiên Chúa. Ngài như người cha lái con tàu vững chắc trên biển cả, chúng ta là con chỉ biết tin tưởng vào quyền năng của người Cha trên trời.

Trong một chuyến đi xa, ông thuyền trưởng cho con đi theo trên một con tàu lớn chở nhiều hành khách. Bỗng một hôm, một cơn bão lớn nổi lên khi con tàu đang lênh đênh giữa biển, hành khách thì cuống cuồng lo sợ, thủy thủ thì vất vả tìm mọi cách chống đỡ, chỉ một mình em bé bình tĩnh đứng nhìn cảnh vật như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lấy làm lạ, một người đến hỏi em: ”Em không sợ tàu chìm sao”? Em đáp :”Chìm sao được, ba tôi lái tàu mà”. Em bé bình tĩnh không sợ vì tin tưởng ở tài lái tàu của ba em.

5. Câu chuyện trong bài Tin mừng hôm nay dạy chúng ta bài học: hãy tin cậy vào Chúa và cầu nguyện. Ai cũng thích sóng yên bể  lặng, xuôi chẻo mát mái. Nhưng cuộc đời nào mà chẳng có giông tố? Tuy nhiên, chính giông tố mới giúp chúng ta nhận ra chính mình: mình còn yếu đuối và bất lực, còn nhát đảm và kém tin. Cũng chính giông tố sẽ đưa ta đến với Chúa, để ta hoàn toàn phó thác cho sự quan phòng của Ngài. Cũng chính giông tố cũng giúp chúng ta biểu lộ đức tin. Có thể nói, đúc tin sẽ lớn lên ít nhiều sau mỗi lần giông tố. Khi đã biết con người hoàn toàn yếu đuối và bất lực thì chỉ còn biết cậy trông vào Chúa và xin Ngài đến cứu giúp, không phải chỉ cầu xin khi gặp hoạn nạn, nhưng phải tin Chúa và cầu xin Ngài mọi nơi mọi lúc trong lúc được bình yên.

6. Truyện: Ta đã vác con trên vai.

Ngày nọ, một thầy dòng mơ thấy mình đang đi dọc theo bờ biển với Chúa. Ông nhìn xuống bãi cát, thấy có bốn dấu chân: hai của ông và hai của Chúa.

Nhưng ông cũng nhận thấy có những đoạn đường chỉ có hai dấu chân. Và ông nhớ lại: đó là những ngày ông buồn khổ nhất và cực nhọc nhất. Ông bèn than thở với Chúa: ”Lạy Chúa, Chúa đã nói với con là nếu con theo Chúa, thì Chúa sẽ ở với con luôn luôn. Nhưng giờ đây con thấy  rằng, những lúc con chao đảo nhất, thì lại chẳng thấy dấu chân Chúa đâu. Con không hiểu tại sao Chúa lại bỏ con  giữa lúc con cần Chúa nhất như thế”?

Chúa đáp: ”Con ạ. Ta chẳng bao giờ bỏ con. Con chỉ thấy hai dấu chân trên cát, vì trong những lúc khốn khó đó, Ta đã vác con trên vai và mang con đi”.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Ông này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh? ” (Mt 8:27).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại biến cố Đức Giê-su dẹp yên biển động. Qua biến cố này, Chúa gửi thông điệp gì cho chúng ta?

Chúng ta hãy chiêm ngắm bức tranh biển động mạnh, nơi ấy có con thuyền của thầy trò Đức Giê-su. Đối diện với sóng lớn biển động, các môn đệ sợ hãi, còn Thầy Giê-su thì bình thản, bình thản đến nỗi ngủ say.

Tại sao các môn đệ lại sợ hãi như thế? Đối diện với biển động sóng dữ, có ai trong chúng ta không sợ hãi! Quý vị có kinh nghiệm đối diện với gió bão trên đại dương chưa? Nếu chưa có kinh nghiệm này, quý vị hãy nhớ lại một vài hình ảnh bão biển trên phim ảnh. Người ta xử lý hoàn cảnh khó khăn này ra sao? Tâm trạng họ thế nào? Nếu quý vị đã kinh nghiệm về điều này, quý vị có sợ hãi không? Tôi tin rằng mỗi người chúng ta đều khiếp sợ.

Tôi đã từng sống ở một hòn đảo. Mỗi khi ngoài khơi có bão và ảnh hưởng tới đất liền, tôi có cảm giác ngày tận thế đã gần kề. Mỗi khi cơn cuồng phong ập tới, những tiếng rít tiếng rú kéo dài, khiến da thịt tôi “nổi gai ốc”, rùng mình khiếp sợ. Sau cơn bão lớn, quý vị có thể nhìn thấy cảnh hoang tàn và sự mất trật tự trên mảnh đất quý vị đang sống.

Vì thế, nỗi sợ hãi của các môn đệ Thầy Giê-su đáng được chúng ta cảm thông. Phản ứng của các môn đệ là cầu cứu Thầy của họ: “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!” Phản ứng của Thầy Giê-su là trách yêu các học trò vì sự kém lòng tin của họ, sau đó Người ngăm đe gió và biển để mọi sự trở lại trật tự của nó.

Sóng to gió lớn trên đại dương cũng giống như sóng to gió lớn trong cuộc đời con người. Tùy theo hoàn cảnh, mỗi người chúng ta đều phải đối diện với ít nhiều sóng gió cuộc đời. Tuy nhiên, điều quan trọng là thái độ và cách xử trí của chúng ta với những cơn sóng gió này ra sao? Chúng ta chạy đến với Thầy Giê-su như các môn đệ đã thiết tha kêu cứu Người khi gặp biển động? Đâu là chỗ dựa vững chắc và an toàn của chúng ta khi gặp phải những cơn “gió bão” và “biển động” trong đời? Lòng tin của chúng ta có giúp chúng ta được bình an khi gặp sóng gió? Đức Giê-su đóng vai trò gì trong việc xử lý những đợt bão tố của chúng ta?

Quý vị hãy dành thời gian chiêm ngắm những cơn sóng gió đã đi qua đời mình và nhớ lại cách thức quý vị đối diện với nó ra sao? Nếu sóng gió vẫn liên tục đến với quý vị, quý vị sẽ làm gì để vượt qua và tìm gặp sự an bình và trưởng thành trong đức tin của mình? Quý vị hãy tâm sự với Chúa về những khó khăn, thách đố và sóng gió trong đời mình; sau đó, quý vị lắng nghe tiếng nói yêu thương của Người trong con tim thầm kín của quý vị để chuẩn bị cho con thuyền của quý vị được vững chắc hơn và bản lĩnh của quý vị được mạnh mẽ hơn.

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

WGPKT(29/06/2026) KONTUM