
Hãy đứng trên núi trước mặt Đức Chúa.
Bài trích sách các Vua quyển thứ nhất.
9a Khi ngôn sứ Ê-li-a tới núi Khô-rếp là núi của Thiên Chúa, ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó. Có lời Đức Chúa phán với ông : 11 “Hãy ra ngoài và đứng trên núi trước mặt Đức Chúa. Kìa Đức Chúa đang đi qua.” Gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng trước nhan Đức Chúa, nhưng Đức Chúa không ở trong cơn gió bão. Sau đó là động đất, nhưng Đức Chúa không ở trong trận động đất. 12 Sau động đất là lửa, nhưng Đức Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. 13a Vừa nghe tiếng đó, ông Ê-li-a lấy áo choàng che mặt, rồi ra ngoài đứng ở cửa hang.
Đ.Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa,
và ban ơn cứu độ cho chúng con.
9abTôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán,
điều Chúa phán là lời chúc bình an
cho dân Người, cho kẻ trung hiếu.10Chúa sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Chúa,
để vinh quang của Người
hằng chiếu toả trên đất nước chúng ta.
Đ.Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa,
và ban ơn cứu độ cho chúng con.
11Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ,
hoà bình công lý đã giao duyên.12Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp,
công lý nhìn xuống tự trời cao.
Đ.Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa,
và ban ơn cứu độ cho chúng con.
13Vâng, chính Chúa sẽ tặng ban phúc lộc
và đất chúng ta trổ sinh hoa trái.14Công lý đi tiền phong trước mặt Người,
mở lối cho Người đặt bước chân.
Đ.Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa,
và ban ơn cứu độ cho chúng con.
Giả như vì anh em, mà tôi có bị nguyền rủa, thì tôi cũng cam lòng.
Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.
1 Thưa anh em, có Đức Ki-tô chứng giám, tôi xin nói sự thật, tôi không nói dối, và lương tâm tôi, được Thánh Thần hướng dẫn, cũng làm chứng cho tôi rằng : 2 lòng tôi rất đỗi ưu phiền, và đau khổ mãi không ngơi. 3 Quả vậy, giả như vì anh em đồng bào của tôi theo huyết thống, mà tôi có bị nguyền rủa và xa lìa Đức Ki-tô, thì tôi cũng cam lòng. 4 Họ là người Ít-ra-en, họ đã được Thiên Chúa nhận làm con, được Người cho thấy vinh quang, ban tặng các giao ước, lề luật, một nền phụng tự và các lời hứa ; 5 họ là con cháu các tổ phụ ; và sau hết, chính Đức Ki-tô, xét theo huyết thống, cũng cùng một nòi giống với họ. Người là Thiên Chúa, Đấng vượt trên mọi sự. Chúc tụng Người đến muôn thuở muôn đời. A-men.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi,
cậy trông ở lời Người. Ha-lê-lui-a.
Xin Ngài truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
22 Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23 Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau : “Ma đấy !”, và sợ hãi la lên. 27 Đức Giê-su liền bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 28 Ông Phê-rô liền thưa với Người : “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” 29 Đức Giê-su bảo ông : “Cứ đến !” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. 30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : “Thưa Ngài, xin cứu con với !” 31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói : “Hỡi kẻ kém lòng tin ! Sao lại hoài nghi ?” 32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. 33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói : “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
—————————
Suy niệm 1: TGM Nguyễn Văn Thiên

Cuộc đời này giống như đại dương bao la, với biết bao giông tố phũ phàng. Sống trên đời là đang từng bước vượt qua đại dương. Giữa bối cảnh xã hội thật giả lẫn lộn, người tin Chúa phải luôn thận trọng khôn ngoan, để nhận ra tiếng Chúa giữa muôn vàn âm thanh hỗn tạp. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, Chúa Giê-su luôn hiện diện. Cùng với Thánh Phê-rô, chúng ta hãy cầu nguyện: xin cho con đến với Ngài.
Trình thuật của thánh Mát-thêu làm chúng ta ngỡ ngàng. Các môn đệ hằng ngày gặp gỡ Chúa Giê-su và nghe lời Người giáo huấn. Vậy mà nay, khi Người đến với các ông, các ông lại tưởng là bóng ma. Dường như những nỗi sợ hãi đã làm mờ mắt các ông. Trong ngôn ngữ đời thường, “ma” là một thực tại mơ hồ, là một ảo ảnh người ta thường dùng để nói về sự dữ. Chính trong lúc các ông đang bối rối và lo sợ, Chúa Giê-su trấn an các ông: “Thầy đây, đừng sợ!”. Trong truyền thống Thánh Kinh, câu nói “Thầy đây” là cách Thiên Chúa tỏ mình. Giữa bụi gai cháy bừng, khi ông Môi-sen hỏi Chúa là ai, Ngài đã trả lời: “Ta đây; Ta là Đấng Tự hữu”. Trong Tin Mừng, nhiều lần Chúa Giê-su dùng cách nói này, ví dụ như lời “Ta đây” trong vườn Cây Dầu, khiến quân lính phải ngã lăn. Trong cuộc tranh luận với người Do Thái, Chúa Giê-su khẳng định: “Khi nào các ông treo Con Người lên cao, các ông sẽ biết Tôi là (thường dịch là “Tôi hằng hữu”)” (x. Ga 8,28).
Thiên Chúa luôn hiện diện trong cuộc đời chúng ta. Đó là một trong những điều cốt lõi của đức tin Ki-tô giáo. Chúa Giê-su đã hứa điều ấy trước khi Người từ biệt các môn đệ: “Này đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28), 20. Câu 20 này cũng là câu kết thúc của Tin Mừng thánh Mát-thêu, như một khẳng định chắc chắn về sự hiện diện của Chúa giữa các môn đệ và giữa những ai tin vào Người. Chúa ở với chúng ta để dẫn dắt chúng ta trong hành trình cuộc đời. Giữa những thử thách gian nan và giữa những lo lắng bộn bề của cuộc sống, nhiều khi chúng ta quên sự hiện diện yêu thương của Chúa. Đối với một số người Công giáo, khi an vui bình lặng thì không hề nghĩ đến Chúa, chỉ những lúc khó khăn bế tắc thì mới kêu cầu Ngài. Đức tin như thế là một đức tin vụ lợi, chỉ tin Chúa và kêu cầu Ngài khi có lợi vật chất cho bản thân mình.
“Cho con đến với Ngài!”. Đó là lời xin của thánh Phê-rô. Đó cũng là lời xin của mỗi người chúng ta hôm nay. Đến với Chúa là một lời mời gọi đến từ phía Ngài. Đó cũng là kết quả do sự cộng tác của con người với ơn Chúa. Mặc dù được Chúa cho phép, thánh Phê-rô vẫn sợ hãi và chìm xuống biển. Chúa đã kéo ông lên khỏi nước. Người trách ông là người kém tin. Hôm nay, Chúa đang nói với chúng ta những lời ấy: “Hỡi kẻ kém lòng tin, sao lại hoài nghi?”. Vì kém tin nên chúng ta còn sợ hãi giữa phong ba bão tố của cuộc đời; vì kém tin nên đôi khi chúng ta chạy đến tìm nương tựa nơi loài người hoặc nơi những thần linh khác không phải là Chúa; Vì kém tin nên chúng ta buồn bã và thất vọng khi cầu nguyện mà dường như Chúa không nghe lời. Chúng ta hãy đến với Chúa Giê-su để Người củng cố đức tin non yếu của chúng ta.
Đức tin Ki-tô giáo là hành trình đi tìm Chúa. Cuộc tìm kiếm ấy liên lỉ suốt đời. Thánh Au-gút-ti-nô đã cầu nguyện: “Lạy Chúa, Ngài dựng nên con cho Ngài, và lòng con khắc khoải mãi cho đến khi nghỉ yên trong Ngài” (Tự thú, quyển I). Nơi khác vị thánh này cũng viết: “Tìm kiếm Chúa là gặp được Chúa; và khi đã gặp được Chúa, con lại càng khao khát tìm kiếm Ngài hơn nữa”. Theo thánh Au-gút-ti-nô, đời sống thiêng liêng như một chuyển động liên tục của trái tim hướng về Thiên Chúa. Ngôn sứ Ê-li-a là người đang đi tìm Chúa (Bài đọc I). Sau khi đấu trí với bốn trăm năm mươi tư tế của thần Ba-an, ông chạy trốn trước sự săn đuổi của vua A-kháp và hoàng hậu I-dê-ven . Ông đã đến núi Khô-rếp là núi của Thiên Chúa. Ở đây ông đã gặp được Chúa, không phải trong bão táp cuồng phong hay động đất, mà trong làn gió thổi hiu hiu. Thiên Chúa chỉ tỏ mình khi con người lắng đọng tâm hồn, với tâm tình cầu nguyện và yêu mến chân thành. Như thế, không thể nhân danh Chúa để biện minh cho bạo lực thù hận và ghen ghét. Chúa chỉ ưa thích hiện diện trong những trái tim chân thành đơn sơ, không mưu mô và không gây thù chuốc hận.
Không chỉ đến với Chúa, mà Ki-tô còn có bổn phận giúp người khác đến với Ngài. Thánh Phao-lô trăn trở vì thấy đồng bào của ông là người Do Thái không tin nhận Chúa Giê-su là Đấng Cứu độ. Ông đã nhắc lại những ơn huệ mà Thiên Chúa đã ban cho dân riêng suốt bề dày của lịch sử, và ông nguyện làm mọi sự để dòng dõi ông Áp-ra-ham đến với Chúa Giê-su (Bài đọc II). Vấn đề này vẫn còn đặt ra đối với chúng ta. Hiện nay, không chỉ những người Do Thái, mà cả một phần lớn các dân trên địa cầu chưa nhận biết Chúa. Chúng ta hãy cầu nguyện và nỗ lực cố gắng để giấc mơ của Chúa Giê-su là “chỉ có một đàn chiên và một chủ chiên” được thực hiện.
“Lạy Chúa, xin cho con đến với Ngài!”. Amen.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
—————————
Suy niệm 2: Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh

BẾ TẮC TRONG ĐỨC TIN
Bài Tin Mừng hôm nay chất chứa quá nhiều chi tiết. Ngay sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, Đức Giê-su hấp tấp ra lệnh cho môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, còn Người giải tán dân chúng. Sau đó Người rút lên núi cầu nguyện một mình. Thuyền các môn đệ ra khơi gặp phải sóng gió, canh tư đêm đó Đức Giê-su đi trên nước đến với các môn đệ. Môn đệ hú vía la hoảng “Ma đó”. Người trấn an môn đệ bằng giọng đầy uy quyền: “Thầy đây đừng sợ!”.
Lấy lại bình tĩnh, ông Phê-rô xin Đức Giê-su cho ông đi trên nước đến với Người. Ông nhảy xuống biển bước đi mấy bước, thấy gió mạnh, ông đâm hỏang và bắt đầu chìm xuống, ông la lên: “Xin Ngài cứu con với”. Đức Giê-su cứu ông và trách ông hèn tin. Thầy trò lên thuyền, thì gió lặng. Môn đệ bái lạy và tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa (x. Bài Tin Mừng Mt 14, 22-33).
Nhiều bài học được rút ra từ những dấu chỉ và hành động của Đức Giê-su. Vì sợ bị ngộ nhận là nhà giải phóng kinh tế và sợ bị bắt tôn làm vua trần thế, cho nên Đức Giê-su vội vàng giải tán dân chúng sau khi cho họ ăn bánh. Không màng đến lời khen ngợi tán thưởng của đám đông vừa được ăn bánh do phép lạ Người làm, tách khỏi đám đông, Đức Giê-su đi cầu nguyện một mình vì đó là “hơi thở” cần thiết cho sự sống của Người, hiệp thông với Cha để biết thánh ý của Cha. Thuyền ra khơi chở theo Phê-rô và các tông đồ khác, gặp phong ba bão táp và gió ngược, mọi người đều cố gắng chèo chống để thuyền được bình an, cảnh tượng gợi nhớ hình ảnh con thuyền Hội thánh vượt sóng biển trần gian tiến về Nước Chúa.
Hội thánh của Đức Giê-su luôn gặp những gian nan khốn khó, tuy nhiên Đức Giê-su vẫn luôn hiện diện ngay bên trong để nâng đỡ và che chở Hội thánh, Người quan tâm theo dõi Hội thánh và cứu nguy Hội thánh khi gặp bế tắc. Việc Đức Giê-su đi trên biển đến với các môn đệ trong phong ba, minh chứng quyền năng của Người trên thiên nhiên vạn vật, đấng tạo dựng nên vũ trụ thì làm chủ vũ trụ. Đạp trên nước, đi trên ba đào, là những việc làm ngoại thường, minh chứng Người làm chủ cả cá biển chim trời.
Theo nhãn quan Kinh thánh đại dương tượng trưng cho vương quốc của thủy thần hà bá đầy hiểm nguy rình rập, bước đi trên biển là tỏ rõ uy quyền trên vương quốc sự chết.
Khủng hoảng và bế tắc trong đời sống là điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống hằng ngày, ngay như Phê-rô có lúc bùng lên tin tưởng táo bạo, mạnh dạn nhảy xuống biển đi tới với Đức Giê-su, nhưng rồi trong chốc lát chìm lĩm vì sợ hãi khi đối diện với nghịch cảnh. Cũng may ông đã kịp thời cầu cứu Đức Giê-su và tức khắc ông đã được cứu vớt.
Cũng thế tiên tri Ê-li-a sau khi tỏ ra hăng say nhiệt thành tuyệt đối bảo vệ niềm tin độc thần giáo, ông đã giết chết 450 tư tế của thần Ba-an, sau vụ thắng lớn trong cuộc thách đấu trên núi Cát Minh, ông bị hoàng hậu I-dơ-ven trù dập, đe dọa tước mất mạng sống, ông lâm vào cảnh bế tắc, ông chạy thoát thân tìm ẩn náu nơi Thiên Chúa tại núi Khô-rếp (x, Bài Đọc 2. 1V 19, 9a.11-13a).
Cái thần sắc oai hùng của Ê-li-a trên núi Cát minh như biến tan đâu mất, còn lại một con người bạc nhược nằm sát mặt đất, yếu đuối rã rời đầy thất vọng, ông muốn xin Thiên Chúa cất mạng sống mình đi. Thân phận mỏng giòn của con người là thế đó ! Và từ bụi đất Ê-li-a nhận được sức mạnh từ Thiên Chúa ban cho, ông đủ sức hành trình 40 ngày đêm tiến tới núi Khô-rếp, gặp gỡ Thiên Chúa.
Người Kitô hữu cũng như bao nhiêu người khác, gặp phải những bế tắc trong cuộc sống, lo sợ trước tương lai bấp bênh, cũng có khi la hoảng ngộ nhận Chúa là ma! Yên tâm đi, Đức Giê-su không đến để triệt tiêu khó khăn, sự dữ và cái chết, nhưng Người đến để giúp con người vượt qua những bế tắc đó, Người hiện diện cách vô hình với người tín hữu trong mọi hoàn cảnh bế tắc. Điều quan trọng là trong thuyền Hội thanh cũng như trong ‘thuyền-đời’ của người Ki-tô hữu, phải làm sao có được sự hiện diện của Đức Giê-su, vì một khi có sự hiện diện của Người thì cho dù thuyền có ra khơi hay gặp phong ba bão táp, thuyền vẫn được bình an, vì Người là chúa sự bình an. “Cứ yên tâm, chính Thầy đây đừng sợ!”, “Khi Thầy trò đã lên thuyền thì gió lặng” (c. 32).
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết chạy đến với Chúa trong cơn gian nan khốn khó như Phê-rô, như Ê-li-a và phó thác nơi Chúa mọi lo lắng, vất vả và bế tắc cuộc sống. A-men.
Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku
______________________
Suy niệm 3: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
