
Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi.
Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.
6Hãy tìm Đức Chúa khi Người còn cho gặp,
kêu cầu Người lúc Người ở kề bên.
7Kẻ gian ác, hãy bỏ đường lối mình đang theo,
người bất lương, hãy bỏ tư tưởng mình đang có
mà trở về với Đức Chúa – và Người sẽ xót thương -,
về với Thiên Chúa chúng ta, vì Người sẽ rộng lòng tha thứ.
8Thật vậy, tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi,
và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta
– sấm ngôn của Đức Chúa.
9Trời cao hơn đất chừng nào
thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi,
và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy.
Đ.Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người.
2Ngày lại ngày, con xin chúc tụng Chúa
và ca ngợi Thánh Danh muôn thuở muôn đời.3Chúa thật cao cả, xứng muôn lời ca tụng.
Người cao cả khôn dò khôn thấu.
Đ.Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người.
8Chúa là Đấng từ bi nhân hậu,
Người chậm giận và giàu tình thương.9Chúa nhân ái đối với mọi người,
tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên.
Đ.Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người.
17Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa,
đầy yêu thương trong mọi việc Người làm.18Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa,
mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người.
Đ.Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người.
Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô.
Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Phi-líp-phê.
20c Thưa anh em, Đức Ki-tô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết : 21 vì đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, và chết là một mối lợi. 22 Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. 23 Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng : ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Ki-tô, điều này tốt hơn bội phần : 24 nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em.
27a Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Ki-tô.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe lời của Con Chúa. Ha-lê-lui-a.
Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’ 7 Họ đáp : ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà : 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
—————————
Suy niệm 1: TGM Nguyễn Văn Thiên

Trong một xã hội mà con người luôn đặt lợi nhuận là tiêu chí hàng đầu cho mọi công việc, người ta không thể hiểu nội dung của Tin Mừng hôm nay. Nhưng Thiên Chúa, Đấng chúng ta tôn thờ, lại vượt xa trí tưởng tượng của con người. “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta” (Bài đọc I). Ngài là Đấng Tạo hóa. Ngài cũng là Cha nhân hậu và yêu thương. Lời Chúa hôm nay muốn khẳng định với chúng ta điều ấy.
Ông chủ vườn nho là hình ảnh của Thiên Chúa. Người này có cách hành động và suy nghĩ khác thường. Thông thường, những người chủ khác chỉ mướn thợ vào buổi sáng đầu ngày, để hiệu quả công việc được nhiều hơn. Người ta cũng có thói quen chỉ lựa những người làm công mạnh khỏe lực lưỡng. Ông chủ trong Tin Mừng không giống như vậy. Ông nhận bất cứ ai xin việc và lại nhận bất cứ giờ nào, kể cả người xin việc vào giờ thứ mười một, tức là lúc 5 giờ chiều, lúc ngày sắp kết thúc.
Thiên Chúa là chủ vườn nho vũ trụ. Bất cứ ai đều được Chúa mời gọi gia nhập dân tộc Ít-ra-en mới, tức là Giáo hội. Lời mời gọi này được gửi tới mọi chủng tộc, mọi nền văn hóa, mọi quốc gia và lãnh thổ. Thiên Chúa là Cha. Người hào phóng với chúng ta là con cái của Ngài. Ngài luôn bao dung nhân hậu thứ tha những lầm lỗi của chúng ta (Thánh vịnh Đáp ca). Ý muốn của Ngài là mong cho chúng ta được hạnh phúc. Chính Ngài trao ban cho chúng ta niềm hạnh phúc đích thực, vì Ngài là nguồn mạch của mọi ơn phúc.
Cách đối xử của Thiên Chúa không dừng lại ở sự công bằng, nhưng còn bằng tình thương. Ông chủ tốt bụng không chỉ nghĩ đến người thợ làm vườn nho vất vả, mà còn nghĩ đến vợ con gia đình của người thợ ấy, là những người đang mong chờ đồng lương để nuôi sống cả gia đình. Thiên Chúa của chúng ta là Đấng thấu hiểu mọi sự. Ngài luôn chạnh lòng thương đối với kẻ khó nghèo, và ban ơn nâng đỡ họ những lúc gian truân.
Nếu Thiên Chúa hào phóng và quảng đại với hết mọi người, thì con người lại nhỏ nhen so đo tính toán với đồng loại. Những người thợ làm từ đầu giờ đã phàn nàn vì ông chủ cũng trả cho những người đến sau một quan tiền, giống như số tiền trả cho họ. Họ đã tức tối vì ông chủ tốt bụng. Chi tiết khôi hài này nêu bật sự ghen tỵ vô lý của con người. Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta bất bình về những chuyện xảy ra xung quanh chúng ta. Chúng ta vặn hỏi: tại sao người kia gian ác mà vẫn giàu? Tại sao Chúa không trừng phạt những kẻ này người kia vì họ đã xúc phạm đến Chúa? Chúng ta muốn giành quyền của Thiên Chúa để đóng vai quan tòa xét xử. Đó là thái độ của những người thợ làm đầu giờ. Đôi khi chúng ta bất bình vì Thiên Chúa tốt lành, vì Ngài không đối xử giống như chúng ta và theo ý chúng ta. Lời Thánh vịnh đã nhắc tới trên đây lưu ý chúng ta một lần nữa: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta”. Sẽ có một thời điểm, một “buổi chiều” của lịch sử, khi đó Thiên Chúa sẽ xét xử phân minh và mỗi người sẽ nhận phần của mình tương xứng với cuộc sống trên trần gian. Giáo hội dạy chúng ta: đó là ngày tận thế.
Tin vào Thiên Chúa là tin vào một chuỗi những điều được coi là “ngược đời” theo lối suy nghĩ thông thường của người đời. Nhưng đó là sự “ngược đời” của lòng nhân hậu. Trong tương quan con người với nhau, người ta vẫn “ăn miếng trả miếng”, Thiên Chúa của chúng ta là mời gọi hãy tha thứ, thậm chí chúc phúc cho cả kẻ thù! Đó là một “nghịch lý”, nhưng lại là một “nghịch lý” của tình thương. Đừng chỉ nghĩ đến ơn tha thứ của Thiên Chúa đối với những người gian ác. Chính chúng ta cũng đang được Thiên Chúa thứ tha mỗi ngày. Ngài chấp nhận chúng ta “như chúng ta là”, dù chúng ta còn nhiều yếu đuối và khuyết điểm.
Cảm tạ Chúa vì hồng ân đức tin, chúng ta cần sống xứng đáng với Hồng ân cao cả ấy. Thiên Chúa là Ông Chủ luôn đối xử tốt với chúng ta. Chúng ta đừng làm gì mất lòng Ông Chủ. Đó là lời khuyên của thánh Phao-lô với các tín hữu Phi-lip-phê (Bài đọc II). Sau một cuộc đời bôn ba từng trải, thánh nhân cảm nhận rõ uy quyền và tình thương của Thiên Chúa tỏ hiện nơi Đức Giê-su. Đối với ngài, sống hay chết không còn quan trọng nữa, miễn làm sao đẹp ý Chúa và có ích lợi cho Hội thánh.
Cùng với tác giả Thánh vịnh, chúng ta cùng ca ngợi “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu. Người chậm giận và giàu tình thương”. Quả vậy, Ngài luôn hào phóng và bao dung đối với tất cả chúng ta. Xin tôn vinh Ngài đến muôn đời. Amen.
+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
—————————
Suy niệm 2: Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh

CÔNG BẰNG VÀ BÁC ÁI
Đức công bằng và đức bác ái không thiếu tố chất được trình bày qua bài Tin Mừng hôm nay. Vượt lên trên thời gian và không gian, Lời Chúa mặc khải cách ngoạn mục tính thời sự của đức công bằng và tình bác ái. Ngày nay đâu đâu con người cũng đứng lên đòi công lý. Công bằng là trả lại cho người khác cái thuộc về họ, còn bác ái là cho người khác cái thuộc về mình. Hai ý niệm nầy thường hay lẫn lộn. Bác ái là hoa nở của sự công bằng, cho nên không thể nói thi hành bác ái mà thiếu sự công bằng. Công lý cần phải được thiết lập trước đã, dĩ nhiên sự công bằng thì cần thiết cho mọi cuộc sống nhưng chỉ công bằng mà thôi thì chưa đủ cho cuộc đời đức hạnh.
Việc trả lương cho thợ làm vườn nho trong các bài đọc phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta suy nghĩ về thái độ khá bất ngờ và kỳ lạ của Đức Giê-su. Ông chủ trả tiền công từ người làm ít giờ nhất đến người làm nhiều giờ nhất, tất cả đồng đều lãnh Một Đồng. Cách thức Thiên Chúa hành xử được tiên tri I-sa-i-a cảnh báo: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi. Đường lối của Ta không phải là đường lối của các ngươi” (Bài Đọc 1. Is 55, 6-9).
Bài Tin Mừng Mt 20,1-16a nhấn mạnh đến cách hành xử hoàn toàn khác lạ của ông chủ vườn nho khi trả tiền công cho thợ theo hợp đồng. Muốn hiểu được cách hành xử của ông chủ, chúng ta phải thêm vào đó yếu tố tình yêu vì tình yêu vượt trên sự công bằng. Mà tình yêu của Thiên Chúa thì không biên giới và vô điều kiện. “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4, 8), cách hành xử của Người là vô điều kiện, là nhưng không, lối hành xử được diễn tả qua dụ ngôn hợp đồng thuê thợ làm vườn nho.
Bối cảnh dụ ngôn: Một ông chủ thỏa thuận thuê thợ làm vườn nho vào những thời điểm khác nhau trong cùng một ngày, có người lao động từ sáng sớm, có người lúc đứng bóng, có người xế chiều và có người vào làm lúc gần tan việc. Tiền công bắt đầu được trả cho người vào làm việc giờ chót rồi đến người làm đầu ngày, mỗi người được một đồng bằng nhau. Ganh tỵ nổi lên nơi những người làm việc từ sáng sớm vì thấy ông chủ xem ra bất công, họ cho là bất công ở chỗ kẻ làm một giờ mà cũng được trả lương như người chịu nắng thiêu đốt suốt ngày.
Câu trả lời rành mạch của ông chủ: “Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi một quan tiền sao… Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tùy ý định đọat về những gì là của tôi sao?” (c. 13-15). Thật là chí lý và phân minh!
Việc cho thêm là do lòng tốt, là do tình yêu của ông chủ, tình yêu vượt qua sự công bằng. Nhưng thật sự khó hiểu, vì có ông chủ doanh nghiệp nào không bị đe dọa sạt nghiệp khi dám thuê thợ mà không tính toán thời gian, ngay cả khi trời về chiều; nhất là trả lương cho người cuối hết ngang giá với người thứ nhất. Thật ngược đời! Câu chuyện này làm liên tưởng đến người con hoang đàng trong Tin Mừng Luca 15, anh ta được chia gia tài, ra đi, ăn chơi trác táng, tiêu sạch tài sản, rồi trở về tay trắng; anh lại được bố cho mặc áo mới, xỏ giày mới, nhẫn đeo tay và mở tiệc ăn mừng. Điều nầy cho thấy tình yêu là huyền nhiệm “chín bỏ làm mười”, “một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”.
Thiên Chúa tỏ lòng yêu thương đối với người tội lỗi, điều đó như làm phẫn nộ một số người công chính khi họ tự coi mình đáng được Thiên Chúa yêu thương và chiều chuộng hơn vì họ được rửa tội đã lâu năm, khấn Dòng lâu đời, kinh nguyện và lễ lạc nhiều hơn kẻ khác, vậy Thiên Chúa phải đứng về phía họ và ưu tiên cho họ. Tuy nhiên Thiên Chúa đâu có lấy gì của người công chính để ban cho người tội lỗi. Thật ra chỉ có một đồng tiền công duy nhất mà thôi được trả cho mọi người đó là chính Thiên Chúa. Tất cả những sự khác không đáng kể. Đồng tiền duy nhất mà ai cũng lãnh được là gì vậy? Phải chăng là Đức Ki-tô.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết hăng say làm việc trong vườn nho của Chúa là Hội Thánh, mà không cần xoi mói ganh tỵ với ai khác, vì chính Chúa là phần thưởng lấp đầy mỗi người chúng con. A-men
Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku
______________________
Suy niệm 3: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
