07.07.2026 – Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên, Năm A – Xin Sai Thợ Gặt (Mt 9,32-38)

“Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” (Mt 9,37-38)
Bài đọc 1: Hs 8,4-7.11-13

Chúng gieo gió thì phải gặt bão.

Bài trích sách ngôn sứ Hô-sê.

4Đức Chúa phán thế này :
Con cái Ít-ra-en phong vương người mà Ta không chọn,
tôn làm lãnh tụ kẻ Ta không biết,
dùng bạc vàng làm ra ngẫu tượng, để rồi bị đập tan.
5Hỡi Sa-ma-ri, hãy gạt bỏ con bê của ngươi
– chúng làm Ta nổi giận.
Chúng không chịu để cho Ta thanh tẩy mãi cho tới bao giờ ? –
6Vì con bê đó là do Ít-ra-en làm ra,
do một nghệ nhân sản xuất, nó đâu phải là thần !
Chắc chắn con bê của Sa-ma-ri sẽ như thể mùn cưa.
7Chúng gieo gió thì phải gặt bão.
Chúng là cây lúa không làm đòng, là hạt lúa lép không có bột,
nhưng giả như có bột, thì ngoại bang cũng sẽ nuốt hết.
11Khi Ép-ra-im đua nhau dựng bàn thờ, thì các bàn thờ ấy
chỉ làm cho chúng phạm tội thêm.
12Luật lệ của Ta, Ta có viết cho nó cả ngàn,
thì nó cũng coi là xa lạ.
13Hy lễ dâng Ta thì chúng cứ dâng,
chúng cứ ăn thịt đã sát tế,
nhưng Đức Chúa sẽ chẳng đoái hoài.
Giờ đây Người sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng,
chúng đã phạm tội thì chúng sẽ phải đền :
chúng sẽ phải trở về Ai-cập.

Đáp ca: Tv 113B,3-4.5-6.7ab-8.9-10 (Đ. c.9a)

Đ.Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa.

3Thiên Chúa chúng ta ở trên trời,
muốn làm gì là Chúa làm nên.4Tượng thần chúng chỉ là vàng bạc,
chỉ do tay người thế tạo thành.

Đ.Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa.

5Có mắt có miệng, không nhìn không nói,6có mũi có tai, không ngửi không nghe.

Đ.Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa.

7abCó hai tay, không sờ không mó
có hai chân, không bước không đi.8Ước gì kẻ làm ra hoặc tin ở tượng thần
cũng giống như chúng vậy.

Đ.Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa.

9Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa,
chính Chúa độ trì, làm thuẫn đỡ khiên che.10Nhà A-ha-ron, hãy tin cậy Chúa,
chính Chúa độ trì, làm thuẫn đỡ khiên che.

Đ.Nhà Ít-ra-en, hãy tin cậy Chúa.

Tung hô Tin Mừng: Ga 10,14

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 9,32-38

Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

32 Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám. 33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng : “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ !” 34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo : “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.”

35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

LÚA CHÍN ĐẦY ĐỒNG MÀ THỢ GẶT THÌ ÍT 

 

Suy niệm: 

Phép lạ Đức Giêsu chữa người câm là phép lạ cuối

của chuỗi mười phép lạ trong hai chương 8 và 9 của Tin Mừng Matthêu.

Matthêu đã kể lại phép lạ này với rất ít chi tiết.

Người ta coi bệnh câm của anh này là do quỷ ám.

Khi quỷ bị trục xuất thì người câm nói được.

Không thấy Đức Giêsu đã làm gì hay nói gì để trừ quỷ.

Nhưng quyền năng của Ngài được lộ ra khi người câm cất tiếng nói.

Có hai phản ứng ngược nhau trước phép lạ.

Đám đông thì kinh ngạc và nói : “Ở Israel, chưa hề thấy thế bao giờ.”

Họ đứng trước một điều hết sức mới mẻ khiến họ ngỡ ngàng (c. 33).

Người câm nói được là một dấu chỉ cho thấy Nước Trời đã gần,

thời đại Thiên Sai đã đến, Đấng Thiên Sai đã ở kề bên.

Đức Giêsu đã làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia tiên báo:

“miệng lưỡi người câm sẽ reo hò” (35, 6).

Nhưng những người Pharisêu lại nghĩ khác.

Họ không phủ nhận quyền năng trừ quỷ của Đức Giêsu,

nhưng họ lại cho rằng Ngài đã bắt tay với quỷ vương để trừ quỷ (c. 34).

Đây là phản ứng đầu tiên có tính thù nghịch công khai của người Pharisêu.

Phần còn lại của bài Tin Mừng là một bản tóm lược

về các hoạt động của Đức Giêsu: dạy dỗ, rao giảng, và chữa bệnh (c. 35).

Tất cả cuộc sống của Ngài như dành trọn cho đám đông.

Đôi chân Ngài đi khắp các thành thị, làng mạc và hội đường.

Đôi môi Ngài không ngớt đem tin vui đến cho những người mong đợi.

Đôi tay Ngài chạm đến những bệnh tật yếu đau của con người.

Nhưng trên hết vẫn là chuyện Đức Giêsu chạnh lòng thương (c. 36).

Chạnh lòng thương là nhói đau ở chỗ sâu bên trong của ruột gan mình.

Thấy thì thương: đó luôn là cái nhìn của Đức Giêsu trước đám đông.

Ngài thấy họ như chiên không có người chăn dắt, lãnh đạo.

Chính vì thế họ bị rơi vào tình cảnh vất vưởng lầm than.

Đức Giêsu không đau xót về chuyện bệnh tật thân xác của đám đông.

Ngài quan tâm nhiều hơn đến nhu cầu tâm linh của con người.

Con người đánh mất ý nghĩa cuộc sống, thấy bơ vơ, cô độc, tuyệt vọng.

Con người loại trừ Thiên Chúa, để rồi rơi vào sa đọa, chán chường.

Đức Giêsu đến như người mục tử chăm sóc mọi mặt cho đoàn dân.

Cách đây hai ngàn năm, Đức Giêsu đã than về chuyện ơn gọi.

Đồng lúa thì bao la mênh mông, mà thợ gặt thì ít.

Ngài mời các môn đệ của mình cầu nguyện nài xin với Thiên Chúa.

Đồng lúa là của Thiên Chúa, thợ gặt cũng là của Thiên Chúa sai đến.

Nước Việt Nam chúng ta cũng cần bao thợ gặt.

Có bao nhiêu tỉnh thành làng mạc còn thiếu linh mục, thiếu nữ tu.

Số linh mục mới chịu chức không đủ bù cho các vị về hưu và qua đời.

Làm sao để các bạn trẻ thấy con người hôm nay và chạnh lòng thương?

Làm sao để họ muốn dấn bước lo cho đám đông như Giêsu?

Cầu nguyện: 

Lạy Cha là người chủ ruộng tốt lành,

đồng lúa đã chín vàng chờ ngày gặt hái.

Xin Cha sai những người thợ lành nghề và tận tụy

đến làm việc trong cánh đồng bao la của Cha.

Xin Cha gieo vào lòng các bạn trẻ hôm nay

những ước mơ lớn lao, những lý tưởng cao cả.

Xin cho họ

biết quên hạnh phúc và tương lai của mình

để yêu tha nhân bằng trái tim rộng mở.

Ước gì họ nghe được tiếng kêu của người bị áp bức,

cảm được cơn đói khát Lời Chúa và tình thương,

thấy được những mất mát của bao người đau khổ,

và chạm đến sự trống vắng của tâm hồn lạc hướng.

Xin Cha sai Thánh Thần đến với các bạn trẻ

để họ quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu,

sống như Ngài đã sống

và tiếp tục làm những gì

Ngài đã làm trên trần gian.

Cũng xin Cha

gìn giữ gia đình và giáo xứ chúng con,

thanh lọc bầu khí của trường học và xã hội,

để tất cả trở thành những môi trường tốt

giúp các bạn trẻ dễ dàng tìm gặp ý Cha. Amen.

(WHĐ)

______________________________

 

Suy niệm 2: Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

 

CHỮA NGƯỜI CÂM BỊ QUỈ ÁM

 

1. Người ta đem đến cho Chúa Giê-su một người câm bị quỉ ám. Chúa trừ quỉ ra và người câm nói được, dân chúng thấy vậy thì khâm phục quyền năng Chúa, tin tưởng Chúa là Đấng Thiên Sai; còn người biệt phái thì không chịu tin Chúa mà lại tin ma quỉ… Và Chúa đi khắp các thành các làng mạc rao giảng Tin Mừng Nước Chúa và chữa lành mọi bệnh tật. Khi thấy dân chúng đông đúc không ai cứu giúp thì Ngài chạnh lòng thương họ. Ngài bảo các môn đệ xin Chúa Cha cho nhiều người đến dìu dắt họ.

2. Mở đầu Tin Mừng là câu chuyện Chúa Giê-su trục xuất một tên quỉ ra khỏi người câm. Toàn dân thì ca tụng, nhưng người biệt phái độc miệng cho rằng: Chúa dùng quyền tướng quỉ mà trừ quỉ. Khi đã không ưa thì dưa có dòi, biệt phái tìm cách để nói xấu Chúa Giê-su, vì giáo lý của Ngài đã vạch trần thái độ kiêu ngạo, dối trá và giả hình của họ. Tuy nhiên, đối với Chúa Giê-su, sự chống đối không quan trọng khi Ngài không phản kháng, mà điều khẩn thiết hơn cả là Tin Mừng phải được loan báo cho muôn dân.

3. Sự ghen tị của người biệt phái.

Trong ý thức hệ của người Do thái, họ vẽ ra trong tư tưởng của mình một lối sống kiểu Biệt phái giả hình và đòi dân theo, họ quan niệm một thời kỳ cứu độ và một Đấng Messia giàu sang, chứ không phải hòa đồng chung bàn với người hèn kém. Từ đó họ không nhận ra được Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế. Với ý thức hệ như thế, họ không những bị trói buộc trong tư tưởng thiển cận của họ, không nhận ra được dấu chỉ của thời đại, mà còn bắt người khác phải suy nghĩ và hành động như họ. Chính vì thế mà họ gièm pha những lời Chúa Giê-su nói và những việc Ngài làm. Họ tìm cách lèo lái dân thỏa hiệp với họ và xuyên tạc sự thật về Chúa Giê-su, trong khi dân chúng ca tụng công việc của Chúa thì họ lại bóp méo xuyên tạc cho đó là việc của tướng quỉ.

4. “Lúa chìn đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.

Chúa Giê-su chạnh lòng thương trước hiện trạng của con người vất vưởng lầm than, mà những bậc làm “thầy” Do thái không giải quyết được cho họ. Họ như rắn mất đầu, thiếu vắng đời sống tâm linh. Trong bản tính nhân loại, một mình Chúa cần sự cộng tác của các môn đệ cùng làm công việc của Ngài như một “mục tử” và “lương y”. Trước sự bao la của hoạt động tông đồ, điều đầu tiên mà Chúa Giê-su yêu cầu là cầu nguyện: ”Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin Chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

Chúa Giê-su sai môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, vì Chúa muốn rằng sứ mệnh rao giảng của Chúa cần được tiếp tục mãi trong thời gian từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhờ qua những con người được mời gọi cộng tác với Chúa, làm công việc của Chúa với những quyền năng do Chúa ban cho. Sự hiện diện và sứ mệnh của Giáo hội qua các thời đại trong lịch sử đều nằm trong chương trình của Chúa ngay từ đầu và do ý Chúa muốn, chứ không do sáng kiến của con người.

5. “Chúa Giê-su chạnh lòng thương”.

Bức tranh nhân loại ngày nay thật tăm tối khi sự nghèo khó lại sánh vai bên cạnh sự giàu có và thừa mứa. Dưới gầm bàn ăn của người phú hộ ngày ngày yến tiệc linh đình là vô số những La-da-rô đang lê lết quằn quại trong bệnh tật và đau khổ.

Sự hiện diện của những người đau khổ là một tra vấn cho lương tâm Ki-tô hữu chúng ta. Chính qua chúng ta mà Chúa Giê-su tiếp tục chạnh lòng thương trước nỗi khốn khổ của con người, nhưng cũng chính qua những người khốn khổ mà Chúa Giê-su đến với chúng ta. Trong ngày sau hết, chúng ta chỉ bị xét xử về một điều, chúng ta có nhận ra và yêu thương Ngài nơi những con người khốn khổ không?

Có lần Mẹ Tê-rê-sa đã cầu nguyện với Chúa như thế này: ”Xin hãy cho con rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói nhưng bằng gương sống, với sức thu hút mạnh mẽ và sự lôi cuốn của lòng cảm thông, một sự thu hút và lôi cuốn đến từ những gì con làm, bằng chứng rõ ràng  cho Tình Yêu hoàn toàn đối với Chúa, Đấng hiện diện tràn đầy trong tâm hồn con”.

Nhân loại ngày nay vẫn còn bơ vơ như đoàn chiên không có người chăn. Hãy tập cho mình biết chạnh lòng thương như Chúa Giê-su, để cùng với Chúa làm cho thế giới chúng ta đang sống được ấm áp tình người hơn.

6. Truyện: Người hành khất bất đắc dĩ.

Cha Anthony de Mello thuật lại một câu chuyện có thật. Chuyện xảy ra tại đất nước Bangladesh, một trong những nước nghèo nhất thế giới.

Có một người đàn ông nọ đi bộ về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc tại xưởng thợ. Vì quá mệt mỏi, ông dừng lại ngồi nghỉ dưới một bóng cây ven đường và thiếp ngủ đi lúc nào không biết. Khuôn mặt tiều tụy của ông khiến người đi đường ngỡ ông là người hành khất kiệt sức và ngất xỉu. Và người ta chạnh lòng thương, ai đi qua cũng bỏ vào chiếc mũ của ông vài đồng xu.

Khi thức giấc, người công nhân già hết sức ngạc nhiên vì thấy chiếc mũ cũ kỹ của mình đầy những đồng xu, số tiền đếm được còn nhiều hơn một ngày công của ông. Ông mỉm cười tự nghĩ mình đã là một người hành khất bất đắc dĩ.

Trên đường về, ông nhìn thấy nhiều người ăn xin đui mù tàn tật, ông chạnh lòng thương, rồi ông lặng lẽ chia đều cho họ số tiền vừa mới nhận được. Và hơn ai hết, người công nhân nghèo hèn ấy hiểu: được nhận lãnh và được chia sẻ cũng đều là niềm hạnh phúc không gì có thể sánh bằng.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ” (Mt 9:34).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại việc trừ quỷ của Đức Giê-su và những biến cố diễn ra sau sự việc này.

Đức Giê-su trừ quỷ xong, có người tán dương, có người gièm pha với những lời độc địa như “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ ” (Mt 9:34). Đức Giê-su đường đường là một Thiên Chúa, một Quân Vương, đón nhận và cưu mang những yếu đuối của phận người, để sống như một con người. Ấy vậy mà, người Pha-ri-sêu xem Người như một quỷ vương, vì dùng thế lực của quỷ vương mà trừ quỷ. Tuy nhiên, Đức Giê-su không quan tâm những lời gièm pha độc địa ấy như chính Người đã thốt ra từ miệng của Người khi bị treo trên thập giá: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm”; ngược lại, Người vững bước loan báo Tin Mừng với một con tim yêu thương và quan tâm con người cách cá vị.

Con đường làm chứng và loan báo Tin Mừng của chúng ta cũng sẽ không khác Đức Giê-su đâu. Chúng ta cũng sẽ phải đối diện với nhiều thử thách, có khi phải ngậm đắng nuốt cay, nhưng lại giúp chúng ta tìm gặp ý nghĩa của cuộc đời, của người môn đệ Thầy Giê-su. Có khi những lời gièm pha đến từ bạn bè, người thân trong gia đình, anh chị em cùng chí hướng (nhưng có khi khác lý tưởng). Như thế mới đắng cay, chua xót! Dẫu biết là vậy, giữa chúng ta vẫn có những người hiên ngang vững bước theo con đường của Thầy Giê-su. Họ đã đi đến đích. Họ được người đời khóc thương, tưởng nhớ, được Giáo Hội tôn vinh. Một mục tử mà thiếu vắng con tim phục vụ, yêu thương, xả thân vì đàn chiên, thì đâu là ý nghĩa của cuộc đời và ơn gọi của họ.

Mỗi người chúng ta đều được mời gọi trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giê-su, nghĩa là trở nên một người mục tử hiền hậu và khiêm nhường trong lòng. Quý vị có cảm thấy mình đang xa cách với hình ảnh của người mục tử như Chúa mong ước? Quý vị có nhận thấy mình đang xa cách Chúa Giê-su, khi thiếu sự đồng cảm với Người, thiếu sự nhạy bén và tinh thần xả thân cho sứ mạng của Chúa như chính Người đã cảm nhận, chia sẻ và mời gọi: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Mt 9:37-38)?

Mục tử thì nhiều, nhưng mục tử luôn nghe được tiếng chiên và sẵn sàng mang lấy mùi chiên trên cơ thể mình thì không nhiều. Chúng ta cần cầu nguyện cho Giáo Hội có nhiều mục tử như “mục tử Giêsu”, một người tự do với mọi sự ở thế gian, một người sẵn sàng chịu hàm oan và bị xem như quỷ vương khi ra tay cứu chữa người khác khỏi bầy quỷ hung hãn đang kìm kẹp các linh hồn! Như Cố Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định rằng: “Không có tự do nào lớn hơn tự do của người biết để mình được Chúa Thánh Thần hướng dẫn, từ bỏ ý muốn tự mình hoạch định và kiểm soát mọi sự đến từng chi tiết cuối cùng, nhưng để cho Người soi sáng, dẫn dắt và điều hướng mình, đưa mình đến bất cứ nơi nào Người muốn. Chúa Thánh Thần biết rõ điều gì là cần thiết trong mọi thời và mọi nơi” (Evangelii Gaudium 280).

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

WGPKT(06/07/2026) KONTUM