09.07.2026 – Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên, Năm A – Rao Giảng Chữa Lành (Mt 10,7-15)

Bài đọc 1: Hs 11,1.3-4.5c.8ac-9

Trái tim Ta thổn thức.

Bài trích sách ngôn sứ Hô-sê.

1 Đức Chúa phán thế này :

Khi Ít-ra-en còn non trẻ, Ta đã yêu nó,
từ Ai-cập Ta đã gọi con Ta về.
3Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó,
nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.
4Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.
Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má ;
Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn.
5cNhưng nó không chịu về với Ta.
8acHỡi Ép-ra-im, Ta từ chối ngươi sao nổi !
Hỡi Ít-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành !
Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi.
9Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận,
sẽ không tiêu diệt Ép-ra-im nữa,
vì Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm.
Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh,
và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ.

Đáp ca: Tv 79,2ac và 3b.15-16 (Đ. c.4b)

Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,
để chúng con được ơn cứu độ.

2acLạy Mục Tử nhà Ít-ra-en,
Ngài là Đấng ngự trên các thần hộ giá,3bxin khơi dậy uy dũng của Ngài,
đến cùng chúng con và thương cứu độ.

Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,
để chúng con được ơn cứu độ.

15Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại,
tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem,
xin Ngài thăm nom vườn nho cũ,16bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng,
và chồi non được Ngài ban sức mạnh.

Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,
để chúng con được ơn cứu độ.

Tung hô Tin Mừng:Mc 1,15

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Triều đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 10,7-15

Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Anh em hãy đi rao giảng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. 9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. 10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. 13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em. 14 Nếu người ta không đón tiếp và không nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại. 15 Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

CÁC CON ĐÃ LÃNH NHẬN NHƯNG KHÔNG, THÌ HÃY CHO NHƯNG KHÔNG

 

Suy niệm: 

Trước khi sai các Tông Đồ lên đường truyền giáo,

Thầy Giêsu đã dặn dò họ nhiều điều.

Họ được sai đến với ai: với những đồng bào của họ là người Israel.

Sau này họ mới được sai đến với dân ngoại, với các dân tộc (Mt 28, 20).

Họ đến để làm gì: rao giảng về Nước Trời gần đến,

chữa bệnh, hoàn sinh kẻ chết, khử trừ ma quỷ ra khỏi lòng người (c. 8).

Họ đến để đem lời chúc bình an cho những ai mở lòng lãnh nhận (c. 12).

Họ không nên mang theo những gì: tiền vàng, bạc hay đồng để giắt lưng,

bao bị để đựng đồ, hai áo để thay đổi, giày dép để bảo vệ đôi chân,

cả chiếc gậy vừa để đi đường xa, vừa đề phòng nguy hiểm (c. 9-10).

Cách hành xử của họ cũng được Thầy nói rõ.

Họ làm mọi việc mà không đòi bất cứ điều gì để trả công.

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (c. 8).

Họ đã nhận được Nước Trời như một món quà,

họ cũng muốn trao đi như một quà tặng.

Điều duy nhất họ mong là được người ta lo cho thức ăn, chỗ ở.

“Vì thợ thì đáng được nuôi ăn” (c. 10).

Khi nghe lời dặn dò của Thầy Giêsu,

chúng ta thấy ngay mẫu người tông đồ mà Thầy mơ ước.

Đó là con người bị cuốn hút bởi những bận tâm về Nước Trời,

nên siêu thoát khỏi mọi vướng bận trần tục.

Nước Trời phong phú và giàu có đủ làm họ mãn nguyện,

nên họ coi nhẹ chuyện ở, chuyện mặc, chuyện ăn.

Chính lối sống đơn sơ giản dị, thậm chí thiếu thốn của họ,

là một lời chứng về những gì trên cao.

Họ cũng phải chấp nhận mình có thể bị từ chối, không được đón tiếp.

Một thành, một làng hay một nhà có thể không chấp nhận Tin Mừng,

và họ phải khiêm tốn tìm đến nơi thuận lợi hơn (c. 14).

Các tông đồ thế kỷ 21 hẳn không thể sống theo nghĩa đen những lời trên đây,

nhưng cũng không được gạt bỏ tinh thần mà Đức Giêsu vẫn muốn ta giữ mãi.

Nhẹ nhàng, thanh thoát, khó nghèo, phó thác, không tính toán lợi danh,

gieo rắc niềm vui và an bình, chữa lành và giải phóng con người khỏi nô lệ.

Và trên hết là một lòng yêu mến Thiên Chúa nồng nàn,

và một lòng yêu thương cháy bỏng đối với đoàn chiên vất vưởng bơ vơ.

Đó vẫn là hành trang muôn thuở của người tông đồ qua mọi thời đại.

Thời nay người tông đồ được trang bị nhiều phương tiện hiện đại,

với những cơ sở vững vàng, với số vốn ổn định, với tri thức bằng cấp đầy đủ.

Những điều đó vẫn không khiến chúng ta bỏ rơi tinh thần của Thầy Giêsu.

Bởi lẽ mất tinh thần của Thầy, chúng ta chẳng còn là tông đồ nữa.

Thánh Phanxicô Assisi đã bị đánh động khi đọc đoạn Tin Mừng này.

Và ngài đã muốn đưa Giáo hội trở lại với lối sống nghèo khó.

Rất có thể việc truyền giáo của chúng ta ở châu Á chưa có kết quả

chỉ vì chưa có những tông đồ dám sống triệt để lời dặn dò của Thầy Giêsu.

Mà lời dặn dò của Thầy lại rất hợp với tinh thần của người châu Á.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa,

xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin

để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày,

nơi khuôn mặt khốn khổ

của tất cả những người bị thử thách:

những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn,

nhưng vì thiếu Lời Chúa;

những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước,

nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương;

những kẻ vô gia cư,

không chỉ tìm kiếm một mái nhà,

nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương;

những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,

không chỉ trong thân xác,

nhưng còn trong tinh thần nữa,

bằng cách thực thi lời hy vọng này:

“Điều mà ngươi làm

cho người bé mọn nhất trong anh em

là làm cho chính Ta”

(Chân phước Têrêxa Calcutta)

(WHĐ)

______________________________

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

 

HÃY LÀM TÔNG ĐỒ CHÚA RAO GIẢNG TIN MỪNG

 

Sau khi tuyển chọn và trao quyền cho Nhóm Mười Hai, Chúa Giê-su sai các ông lên đường thi hành sứ vụ. Mệnh lệnh “Các con hãy đi” (Mt 10,7) không chỉ là một sự di chuyển về địa lý, nhưng là bản chất của Hội Thánh truyền giáo. Người môn đệ không được dừng lại nơi sự gặp gỡ cá vị với Chúa Giê-su, nhưng phải trở thành người được sai đi, tiếp nối chính sứ mạng cứu độ của Người giữa lòng thế giới.

Nội dung đầu tiên của lời rao giảng là: “Nước Trời đã gần đến” (Mt 10,7). Đây là trọng tâm của Tin Mừng theo thánh Mát-thêu. Nước Trời không chỉ là một thực tại tương lai, nhưng đã hiện diện nơi chính Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa làm ngươi. Vì thế, việc loan báo Tin Mừng luôn gắn liền với việc làm cho con người gặp gỡ Chúa Giê-su, Đấng mang đến ơn cứu độ và khai mở thời đại mới của ân sủng.

Những dấu lạ như chữa bệnh, làm cho kẻ chết sống lại, thanh tẩy người phong cùi và trừ quỷ (x. Mt 10, 8) không chỉ là những phép lạ theo nghĩa thể lý, nhưng còn là những dấu chỉ cánh chung, chứng minh rằng quyền lực của Sa-tan đang bị đánh bại và công trình tái tạo của Thiên Chúa đã khởi sự. Người môn đệ được sai đi để cộng tác vào công cuộc chữa lành toàn diện con người: giải thoát họ khỏi tội lỗi, sự tuyệt vọng và mọi hình thức nô lệ của sự dữ.

Chúa Giê-su còn nhấn mạnh đến một nguyên tắc nền tảng của đời sống tông đồ: “Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không” (Mt 10,8). Mọi ân sủng đều là hồng ân nhưng không. Vì thế, người loan báo Tin Mừng không được biến sứ vụ thành phương tiện tìm kiếm danh vọng hay lợi ích cá nhân. Càng ý thức mình chỉ là người quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa, người môn đệ càng biết khiêm tốn phục vụ với một tình yêu vô vị lợi.

Lời căn dặn không mang theo tiền bạc, hành trang hay nhiều áo quần diễn tả linh đạo khó nghèo Tin Mừng (x.Mt 10,9-10). Người tông đồ được mời gọi đặt trọn niềm tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa hơn là vào những bảo đảm vật chất. Chính đời sống đơn sơ, thanh thoát sẽ làm cho lời rao giảng trở nên đáng tin và có sức thuyết phục.

Sau cùng, lời chúc “Bình an cho nhà này“(Mt 10,12), mặc khải rằng người môn đệ là khí cụ chuyển trao bình an của Đấng Phục Sinh. Tuy nhiên, Tin Mừng cũng đòi hỏi một sự đáp trả tự do. Việc “giũ bụi chân” (Mt 10,14) không phải là cử chỉ kết án hay trả đũa, nhưng là lời cảnh tỉnh rằng con người phải chịu trách nhiệm trước ân sủng đã được trao ban. Thiên Chúa luôn mời gọi, nhưng không ép buộc.

Ngày nay, lệnh truyền “Các con hãy đi” vẫn đang vang vọng trong Hội Thánh. Xin Chúa dùng chúng ta nên dấu chỉ sống động của Nước Trời, đem bình an, hy vọng và lòng thương xót của Chúa đến cho mọi người.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần” (Mt 10:7).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta nghe “Lệnh Lên Đường” của Đức Giê-su cùng với các chỉ thị của Người dành cho các môn đệ khi vâng lệnh truyền của Người ra đi tới những vùng đất mới.

Lệnh Lên Đường của Đức Giê-su gói gọn trong một câu chỉ thị “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần” (Mt 10:7) nhưng lại chứa đựng những lời căn dặn cặn kẽ của Thầy Giê-su dành cho những ai muốn lao nhọc với Người trên cánh đồng đang vào mùa gặt. Chắc hẳn lời căn dặn trên đến từ kinh nghiệm của bản thân Thầy Giê-su, bởi vì chính Người đã sống và đã làm như thế!

Những lời căn dặn các học trò trước lúc lên đường của Thầy Giê-su khá nghiêm khắc và nghiêm túc: chữa lành bệnh tật với một tinh thần xả thân vô vị lợi, không mang theo nhiều hành trang, ra đi không ngừng nghỉ tới mọi ngõ ngách, v.v.. Nghe lời căn dặn như thế, không biết các môn đệ của Thầy Giê-su nghĩ gì, phản ứng ra sao. Với các nhà thừa sai hôm nay, lời căn dặn của Thầy Giê-su, quả thực, không dễ ứng dụng chút nào. Tuy nhiên, nếu đã có kinh nghiệm bước đi trên cánh đồng truyền giáo, lời dặn dò của Thầy Giê-su là có cơ sở. Bởi lẽ, người đời có thể bỏ rơi các nhà thừa sai, nhưng Thầy Giê-su không bao giờ bỏ rơi các ngài, như chính Thầy Giê-su đã kinh nghiệm khi Người ở trong Vườn Dầu nơi các môn đệ của Người bỏ chạy và chối bỏ Người, thì Chúa Cha luôn ở bên Người, nâng đỡ Người, để Người chu toàn sứ mạng đã được trao phó. Sự đồng hành của Thầy Giê-su trong con tim của người môn đệ chính là hành trang vững chắc nhất giúp các ngài hoàn thành sứ mạng được trao. Nói đúng hơn, Thầy Giê-su chính là hành trang của người môn đệ trên các nẻo đường loan báo Tin Mừng.

Như thế, nếu hành trang lên đường của nhà thừa sai là chính Thầy Giêsu, là một tâm hồn đầy ắp Giêsu vì đã được Tin Mừng hoá bản thân, thì lời căn dặn của Thầy Giêsu khá chuẩn xác: “Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn” (Mt 10:8-10). Thầy Giêsu cần học trò cộng tác với Người và cùng Người thi hành sứ vụ, còn các việc khác như tiền bạc – giày dép – áo xống – phương tiện đi lại… cứ để Người lo liệu, như Người từng nói với học trò Phêrô: “Phần anh, hãy theo Thầy” (Ga 21:19). Người môn đệ chỉ có mỗi một việc duy nhất là “theo Thầy Giêsu” mà thôi. Có Thầy là có tất cả. Mất Thầy là mất cả. Thầy chính là Nước Trời và Thầy cũng là con đường dẫn học trò đạt tới Nước Trời.

Rõ ràng là thế! Nếu người môn đệ còn chần chừ, lo ngại dấn thân… thì hầu chắc đó không phải là năng động của Thần Khí, mà là của con người, thậm chí có thể coi đó là sự lôi kéo của Satan.

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Quý vị chuẩn bị gì để làm hành trang lên đường loan báo Tin Mừng? Làm sao có thể loan báo “Nước Trời đã đến gần” nếu chưa kinh nghiệm được “Nước Trời”? Quý vị cần phải làm gì để có Chúa Giê-su trong tâm hồn mình như là hành trang giúp quý vị bước vào cuộc đời sứ mạng đến từ lệnh truyền của Chúa, cũng như sống tinh thần của Giáo hội Hiệp hành?

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

WGPKT(08/07/2026) KONTUM