06.02.2026 – Thứ Sáu Tuần IV Thường Niên, Năm A – Vua Không Được Phép (Mc 6,14-29)

“Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” ( Mc 6,18)

Bài đọc 1: Hc 47,2-11

Với trọn cả tâm tình, vua Đa-vít hát lên những khúc thánh thi và yêu mến Thiên Chúa.

Bài trích sách Huấn ca.

2Như mỡ được tách ra từ hy lễ kỳ an,
vua Đa-vít cũng được chọn giữa hàng con cái Ít-ra-en.
3Ông chơi giỡn với sư tử như với dê tơ,
nô đùa với gấu như với chiên nhỏ.
4Thời niên thiếu, ông đã chẳng giết một tên khổng lồ
mà rửa nhục cho dân, khi vung dây phóng đá
hạ tên Go-li-át ngạo mạn đó sao ?
5Vì ông đã kêu cầu Đức Chúa Tối Cao,
Đấng ban cho ông sức mạnh
để loại trừ một kẻ thạo nghề binh đao
và nâng cao uy thế của dân tộc.
6Bởi thế, ông được tôn vinh vì đã giết mười ngàn tên địch ;
thiên hạ ca tụng ông, trao tặng ông triều thiên vinh hiển
vì Thiên Chúa đã giáng phúc cho ông.
7Ông đã đánh tan địch thù tứ phía,
tận diệt các đối thủ Phi-li-tinh ;
ông đập tan sức mạnh chúng mãi mãi.
8Trong hết mọi việc làm,
ông dùng lời tôn vinh chúc tụng
mà ngợi khen Đấng Thánh Tối Cao ;
với trọn cả tâm tình, ông hát lên những khúc thánh thi
tỏ lòng yêu mến Đấng tạo thành ông.
9Ông cắt đặt ca viên,
để trước bàn thờ, họ hát những bài ca thánh thót.
10Ông tổ chức cho các ngày lễ tăng thêm vẻ huy hoàng,
và sắp xếp cho lễ lạt được hoàn hảo,
để trong những ngày ấy, Danh Thánh được ca khen
và từ sáng sớm, lời chúc tụng vang lên trong đền thánh.
11Đức Chúa đã xoá bỏ tội lỗi của ông
và nâng cao uy thế ông luôn mãi.
Thiên Chúa đã thiết lập với ông một giao ước :
cho vương quyền ông muôn năm tồn tại,
và ban cho ông ngai vinh hiển trong Ít-ra-en.

Đáp ca: Tv 17,31.47 và 50.51 (Đ. x. c.47b)

Đ.Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.

31Đường lối Thiên Chúa quả là toàn thiện,
lời Chúa hứa được chứng nghiệm tỏ tường.
Chính Người là khiên che thuẫn đỡ
cho những ai ẩn náu bên Người.

Đ.Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.

47Đức Chúa vạn vạn tuế !
Chúc tụng Người là núi đá cho tôi trú ẩn.
Tôn vinh Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.50Vì thế giữa muôn dân, con cất lời cảm tạ,
dâng điệu hát cung đàn, ca mừng danh thánh Chúa.

Đ.Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.

51Chúa ban nhiều chiến thắng lớn lao
cho Đức Vua chính Người đã lập.
Chúa hằng ưu ái Đấng Người đã xức dầu tấn phong,
là Đa-vít cùng dòng dõi đến muôn đời.

Đ.Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi.

Tung hô Tin Mừng:x. Lc 8,15

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Hạnh phúc thay người thành tâm thiện chí, hằng ấp ủ lời Chúa trong lòng, nhờ kiên nhẫn mà sinh hoa kết quả. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mc 6,14-29

Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15 Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !”

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: TGM Giuse Nguyễn Năng

 

Sứ điệp: Thiên Chúa đã yêu thương tuyển chọn và giao cho chúng ta mỗi người một sứ mạng. Chúng ta phải đáp trả bằng cách can đảm sống trọn vẹn sứ mạng đó.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, thánh Gioan Tẩy Giả đã làm tiền hô dọn đường cho Chúa trong cả số phận đau khổ. Ngài đã trả giá cho sứ mạng của mình bằng cái chết đau thương. Tấm gương can đảm thật cảm động đó, có lẽ hôm nay đã mờ phai trong lòng người.

Càng ngày càng có nhiều người mang tính Hêrôđê. Vì bươn chải với đời, người ta đã đối xử bất công với nhau. Họ sẵn sàng đổi lấy danh vọng, tiền tài bằng những chèn ép, mánh lới, bằng những thủ đoạn gian dối xảo quyệt. Đứng trước thực trạng đó, đôi lúc con không đủ can đảm để làm chứng cho sự thật, không dám hành động theo sự nhận thức của lương tâm, không dám nói lên chân lý của phúc âm, không dám ngăn chặn sự dữ. Con giả điếc làm ngơ, giả mù không thấy, vì con sợ phiền hà, sợ bị làm khó dễ, sợ mất việc làm, sợ người đời chê bai, dè bỉu, ghen ghét, trả thù.

Lạy Chúa, sự sống con nằm trong bàn tay yêu thương của Chúa. Xin cho con biết can đảm chọn lựa đứng về phía sự thật Phúc âm. Xin cho con biết can đảm, khiêm tốn để nhắc bảo nhau sống cuộc đời công chính theo các giới răn của Chúa. Xin cho con từ nay, dù bị mất mát, thiệt thòi, thì con vẫn sẵn sàng hy sinh đón nhận chân lý, miễn làm sao chu toàn được sứ mạng Chúa trao.

Xin Chúa ban sức mạnh cho con, và xin Chúa giúp con trung thành trong đường lối Chúa. Dù cám dỗ ngọt bùi, dù thử thách đắng cay, con vẫn nhìn lên Chúa và tiến bước. Xin Chúa nâng đỡ con. Amen.

Ghi nhớ: “Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

(Nguồn: tgpsaigon.net)

—————————-

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

Suy niệm:

Như mọi con người khác ở trên đời,

con người của Hêrôđê bị giằng co giữa cái xấu và cái tốt.

Vấn đề là ông ta sẽ ngả theo cái nào.

Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện nên sợ ông.

Hêrôđê đã bảo vệ che chở cho Gioan và thich nghe ông nói,

dù những điều đó làm Hêrôđê hết sức bối rối (c. 20).

Nhưng Hêrôđê cũng là người đã sai bắt Gioan và xiềng ông trong ngục,

chỉ vì Gioan dám nói: “Nhà vua không được lấy vợ của anh mình.”

Rõ ràng cái ác trong Hêrôđê đã thắng cái thiện, cái xấu đã thắng cái tốt.

Hêrôđê thuộc loại người “nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận,

nhưng không đâm rễ, mà là những kẻ nông nổi nhất thời…” (Mc 4, 16-17).

Chính vì thế khi gặp thử thách thì ông vấp ngã ngay.

Hêrôđê còn quỵ ngã một lần nữa nặng hơn.

Ngày sinh nhật của ông cũng là ngày chết của một vị ngôn sứ.

Khi con gái bà Hêrôđia biểu diễn một điệu múa làm vui lòng mọi người,

Hêrôđê đã lỡ thề hứa một điều thiếu khôn ngoan,

trước mặt bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê:

“Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được” (c. 23).

Không biết lúc đó Hêrôđê đã say chưa,

nhưng chắc chắn nhà vua đã quên một điều quan trọng.

Ông quên mình chỉ là một tiểu vương nắm vùng Galilê và Pêrê (Lc 3,1),

nên ông không có quyền cho đất hay chia đất.

Bà Hêrôđia đã không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để trả thù Gioan.

Bà nói với cô con gái xin đầu Gioan Tẩy giả (c. 24).

Hẳn điều này là một bất ngờ lớn đối với Hêrôđê .

Lập tức ông bị đặt vào thế giằng co xâu xé.

Một mặt ông hết sức đau buồn vì quý mạng sống của Gioan.

Mặt khác ông lại không muốn thất hứa với cô bé,

một lời hứa đã trót nói ra công khai trước mặt quan khách dự tiệc.

Hêrôđê có dám chịu đánh mất chút danh dự của mình không

khi khiêm tốn xin rút lại lời thề hứa vội vàng, bồng bột?

Ông có dám nhận mình đã sai và chịu mất mặt không?

Tiếc quá ! Hêrôđê đã không có được can đảm này.

Như người thanh niên giàu có buồn rầu bỏ đi (Mc 10, 22),

Hêrôđê cũng sẽ buồn suốt đời vì cái chết do ông gây ra.

Như Hêrôđê, sau này Philatô cũng chịu áp lực khi ông xử án Đức Giêsu.

Ông cũng phạm đúng tội của Hêrôđê trước đám đông (Mc 15, 15),

coi ghế ngồi của mình quý hơn mạng sống của Đức Giêsu, người vô tội.

Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện:

Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi

mọi biển lận tầm thường.

Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên

để gánh chịu mọi buồn vui.

Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang

để đem tình yêu gánh vác việc đời.

Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường

để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,

hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.

Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai

để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.

Và cho tôi sức mạnh tràn trề

để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen.

(R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)

(WHĐ)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Vua Hêrôđê nghe biết về Đức Giêsu, vì Người đã nổi danh” (Mc 6:14).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Đoạn Lời Chúa hôm nay nói cho chúng ta nghe về sự nhận biết Chúa Giêsu của vua Hêrôđê cũng như của những kẻ bên cạnh vua này. Tuy nhiên, chúng ta hãy suy nghĩ xem cái biết của Hêrôđê như thế nào và cái biết của chúng ta về Chúa Giêsu ra sao?
Vua Hêrôđê đã ra lệnh cho thuộc hạ chém đầu thánh Gioan Tẩy Giả, mặc dù ông biết thánh Gioan không làm điều gì sai, thậm chí ngài là một người công chính. Vì thế, khi nghe biết danh Đức Giêsu, ông đã nói với mọi người rằng “ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã chỗi dậy!” (Mc 6:16) Như vậy, vua Hêrôđê cho rằng Đức Giêsu chính là thánh Gioan Tẩy Giả. Có phải đây là cái biết của một người thiếu tự do, sống trong sợ hãi và mặc cảm tội lỗi?
Cái biết của vua Hêrôđê về Chúa Giêsu chỉ dừng lại ở mức độ lý trí, cảm xúc và trần tục. Bởi vì ông đã phạm một sai lầm khi giết hại người công chính, và khi ông nghe biết có một người công chính khác xuất hiện, uy quyền hơn, dũng mạnh hơn, có khả năng làm những việc phi thường hơn… ông đã bắt đầu sợ hãi, âu lo. Thánh Gioan mặc dù sống công chính, thánh thiện, can đảm làm chứng cho sự thật, nhưng ngài vẫn là một con người. Đức Giêsu đến sau thánh Gioan nhưng Người là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Thế, là vị Mục Tử Nhân Lành có khả năng chăn dắt, bảo vệ và làm cho chiên được sống và sống dồi dào.
Người Kitô hữu khi tin vào Đức Giêsu thì đều nhận biết Người như thế, nghĩa là Đức Giêsu vừa là một ngôi vị sống giữa con người, nhưng Người còn là một Đấng Hằng Hữu và Siêu Việt. Đức Giêsu sống giữa con người để đưa con người tiến lên bậc thánh nhân, để tâm hồn con người được sống trong vương quốc tràn ngập tình yêu và hạnh phúc viên mãn. Cái biết của người Kitô hữu là một sự nhận biết về Đức Giêsu trong con tim khát khao tình yêu và sự sống, ước ao tự do và hạnh phúc bất diệt. Sự nhận biết về Đức Giêsu nơi người Kitô hữu được chuyển dịch từ khối óc xuống con tim, từ trần tục đi vào thế giới tâm linh, từ thế gian u ám tới thiên đàng sáng trong. Và sự nhận biết ấy không dừng lại ở cái đầu tri thức, nhưng giúp con người chuyển dịch vào trong tình yêu dành cho Thiên Chúa và tha nhân, và làm chứng nhân cho tình yêu ấy bằng những hành động cụ thể trong mối tương quan gần gũi với Người.
Như thế, mỗi người chúng ta hãy phản tỉnh sự nhận biết Chúa của bản thân mình. Quý vị đang trong giai đoạn nào của sự biết Chúa (khối óc –> con tim –> hành động)? Quý vị chỉ biết Chúa qua sách vở, qua môi miệng hay qua con tim luôn khát khao được nghe Lời Người, qua hành động sám hối và làm chứng cho sự nhận biết Chúa của mình, qua mỗi tương quan thân tình và tự do?

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

_______________________

 

 
 

WGPKT(05/02/2026) KONTUM