
Này, một cỗ xe đỏ như lửa rước ông Ê-li-a lên trời.
Bài trích sách các Vua quyển thứ hai.
1 Vào thời Đức Chúa đem ông Ê-li-a lên trời trong cơn gió lốc, ông Ê-li-a và ông Ê-li-sa rời Ghin-gan. 4 Các ông đã đến Giê-ri-khô. 6 Ông Ê-li-a bảo ông Ê-li-sa : “Xin anh ở lại đây, vì Đức Chúa sai thầy đến sông Gio-đan.” Nhưng ông thưa : “Có Đức Chúa hằng sống và có thầy đang sống đây, con xin thề sẽ không bỏ thầy !” Rồi cả hai ông cùng đi.
7 Năm mươi anh em ngôn sứ cũng đi, nhưng đứng ở đằng xa, phía trước hai ông, còn hai ông thì đứng bên bờ sông Gio-đan. 8 Ông Ê-li-a lấy áo choàng của mình, cuộn lại mà đập xuống nước. Nước rẽ ra hai bên. Hai ông đã đi qua ráo chân. 9 Vậy, khi đã đi qua, ông Ê-li-a nói với ông Ê-li-sa : “Anh cứ xin đi : thầy có thể làm gì cho anh trước khi thầy được đem đi, rời xa anh ?” Ông Ê-li-sa nói : “Xin cho con được hai phần thần khí của thầy !” 10 Ông Ê-li-a đáp : “Anh xin một điều khó đấy ! Nếu anh thấy thầy khi thầy được đem đi, rời xa anh, thì sẽ được như thế ; bằng không, thì không được.” 11 Các ông còn đang vừa đi vừa nói, thì này một cỗ xe đỏ như lửa và những con ngựa đỏ như lửa tách hai người ra. Và ông Ê-li-a lên trời trong cơn gió lốc. 12 Thấy thế, ông Ê-li-sa kêu lên : “Cha ơi ! Cha ơi ! Hỡi chiến xa và chiến mã của Ít-ra-en !” Rồi ông không thấy thầy mình nữa. Ông túm lấy áo mình và xé ra làm hai mảnh. 13 Ông lượm lấy áo choàng của ông Ê-li-a rơi xuống. Ông trở về và đứng bên bờ sông Gio-đan.
14 Ông lấy áo choàng của ông Ê-li-a đã rơi xuống mà đập xuống nước và nói : “Đức Chúa, Thiên Chúa của ông Ê-li-a ở đâu ?” Ông đập xuống nước, nước rẽ ra hai bên, và ông Ê-li-sa đi qua.
Đ.Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa,
mạnh bạo lên, can đảm lên nào !
20Lạy Chúa, cao cả thay tấm lòng nhân hậu,
Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài,
và thi thố trước mặt phàm nhân
cho ai tìm đến Ngài nương náu.
Đ.Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa,
mạnh bạo lên, can đảm lên nào !
21Bên Thánh Nhan, Ngài giấu họ kỹ càng
khỏi người đời mưu hại.
Ngài che chở họ trong lều thánh, xa tầm lưỡi thị phi.
Đ.Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa,
mạnh bạo lên, can đảm lên nào !
24Hết mọi người hiếu trung với Chúa,
hãy yêu mến Chúa đi !
Chúa giữ gìn những ai thành tín
nhưng thẳng tay trừng trị người ăn ở kiêu căng.
Đ.Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa,
mạnh bạo lên, can đảm lên nào !
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến với người ấy. Ha-lê-lui-a.
Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. 2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, 4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
5 “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
16 “Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 17 Còn anh, khi ăn chay, phải rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, 18 để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
THIÊN CHÚA, ÐẤNG THẤU SUỐT SẼ THƯỞNG CÔNG CHO
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đề cập đến việc: ăn chay, cầu nguyện và bố thí là ba việc cần phải làm cùng một trật, vì nó diễn tả ba chiều kích, ba mối tương quan giữa đương sự với Thiên Chúa và với anh em. Tương quan với Thiên Chúa là cầu nguyện, với tha nhân là bố thí và với chính mình là ăn chay. Ba tương quan này đồng hành với nhau và thể hiện cùng một lúc trong đời sống thường nhật của người Ki-tô hữu.
Để ba tương quan này gắn kết với nhau, điều kiện đã được Chúa Giê-su nói rõ đó là: nội tâm. Những việc chúng ta làm trong Mùa Chay xuất phát từ sâu thẳm của tâm hồn hướng lên Thiên Chúa và hướng đến anh em, chứ không phải là hình thức bên ngoài. Vì thế, ăn chay, cầu nguyện cũng như bố thì là những việc được làm vì đẹp lòng Chúa, chứ không phải cho người ta thấy.
Trước hết phải khiêm nhường
Khiêm nhường khi ăn chay để Chúa thấy rằng chúng ta chẳng là gì nếu không có Chúa và thiết tha kêu cầu Chúa, nhất là nhận biết mình là tội lỗi, là hư vô và cầu xin ơn Chúa tha. Việc giữ chay thể xác chỉ có ý nghĩa khi nhịn ăn đi kèm với việc trách xa tội lỗi, nếu không nó chỉ là phô trương.
Đừng phô trương
Chính Chúa Giê-su đã cảnh báo: “Các người hãy cẩn thận, đừng phô trương công đức trước mặt người ta để cho thiên hạ trông thấy…” (Mt 6, 1-6).
Trong Kinh Thánh, Chúa tố cáo mạnh nhất cái vẻ bề ngoài, hay là giả hình. Vi khi giả hình, con người giáng cấp Thiên Chúa, họ đặt Ngài xuống hàng thứ hai, đặt tạo vật, công chúng lên chỗ nhất: “Người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thí thấy tận đáy lòng” (1 Sm 16, 7). Trau dồi dáng vẻ bên ngoài của chúng ta hơn tâm hồn chúng ta có nghĩa là coi người phàm trọng hơn Thiên Chúa.
Như vậy, vẻ bề ngoài hay sự giả hình tự bản chất là một sự thiếu đức tin: nhưng đó cũng là một sự thiếu đức bác ái đối với tha nhân theo nghĩa nó có xu hướng qui những con người thành những kẻ say mê. Sự giả hình không công nhận phẩm giá thích đáng của họ, nhưng thấy họ tùy thuộc hình ảnh của chính mình. Thiếu đức tin và thiếu đức bác ái, việc làm sẽ trở nên vô ích, nên không có được công phúc gì.
Sống cậy trông vào Chúa
Sai lầm lớn nhất của nền văn hóa hiện nay là tin rằng con người có thể có hạnh phúc mà không cần Thiên Chúa. Như thế khi loại bỏ điều sâu thẳm trong con người, người ta chối bỏ điều liên kết con người với Thiên Chúa là Đấng ban sự sống … theo Đức cố Giáo Hoàng Phan-xi-cô, đó là một tội ác, vì tước mất của người nghèo sự hiện diện của Thiên Chúa, mà cũng vì xem rằng con người có thể sống như thể không có Thiên Chúa, phủ nhận chiều kích thụ tạo và sự lệ thuộc của con người vào Thiên Chúa, không cậy dựa vào Chúa (x. Sứ điệp Mùa Chay 2014).
Người tín hữu hôm nay được mời gọi sống đạo không phải để được người khác nhìn nhận là đạo đức, nhưng để thuộc trọn về Thiên Chúa. Amen.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
—————————-
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
ĐẤNG THẤY NƠI KÍN ĐÁO
Suy niệm:
“Đã mang tiếng ở trong trời đất,
phải có danh gì với núi sông.”
Danh tiếng để lại cho đời là điều khiến nhiều người bận tâm.
Có người hiến mình để làm những công trình lớn lao để lại cho hậu thế.
Nhưng cũng có người rơi vào thói háo danh,
làm mọi sự chỉ để tìm cho mình chút tiếng khen mau qua.
Trong Bài Giảng trên núi mà ta nghe hôm nay,
Đức Giêsu tố giác thói háo danh của những người đạo đức giả,
khi họ làm ba việc đạo đức căn bản là bố thí, cầu nguyện, ăn chay.
Ngài cũng cho thấy cách sống đạo của người môn đệ.
Làm các việc đạo đức để tìm tiếng khen, là một cám dỗ có thật.
Có người thổi kèn trong hội đường hay ngoài phố khi bố thí.
Có người thích đứng cầu nguyện tại giữa ngã ba đường.
Có người có mang bộ mặt thiểu não khi ăn chay.
Tất cả chỉ nhằm thu hút sự chú ý của nhiều người khác,
chỉ nhằm “cho người ta thấy”, “để người ta khen” (cc. 1. 2. 5. 16).
Họ làm những việc tốt lành, nhưng lại tìm mình, co quắp trên chính mình,
trong khi lẽ ra những việc này phải mở họ ra trước Thiên Chúa.
Đối với Đức Giêsu, được người ta khen là nhận được phần thưởng rồi,
nên cũng chẳng được Cha trên trời ban thưởng nữa (c. 1).
Họ được phần thưởng mau qua của người đời,
nhưng mất phần thưởng trọng hậu trong ngày sau hết.
Đức Giêsu mời các môn đệ đi vào cái kín đáo, thầm lặng,
nơi đó không có con mắt của người đời, không có tiếng khen chê.
Nơi đó kín đến mức tay trái không biết việc tay phải làm.
Nơi đó là căn phòng đóng cửa, để chỉ có Cha và anh gặp gỡ.
Cha là Đấng hiện diện ở nơi kín đáo (cc. 6. 18).
Cha cũng là Đấng thấy những gì được làm ở nơi kín đáo (cc. 4. 6. 18).
Cha thấy anh đã bố thí, cầu nguyện, ăn chay cách thầm lặng.
Chính Cha sẽ ban thưởng cho anh.
“Hữu xạ tự nhiên hương” có thể là một hình ảnh đẹp về người kitô hữu.
Đời kitô hữu là cuộc đời kín đáo thầm lặng, như bị che khuất.
Nhưng cũng là cuộc đời không che giấu được trước mắt mọi người.
Chính khi cái tốt được làm một cách vô cầu, thì nó lại tỏa ngát hương.
Không hẳn là chúng ta luôn luôn phải cầu nguyện trong phòng đóng cửa.
Cũng như không hẳn chúng ta phải tô son đánh phấn khi ăn chay.
Nhưng điều quan trọng là chúng ta làm mọi sự cho vinh danh Chúa.
Lời nguyện:
Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa,
Tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,
Hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài,
Tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Dưới bầu trời bao la,
Trong cô đơn và thầm lặng,
Với tấm lòng thanh tịnh,
Tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,
Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn,
Huyên náo vì đấu tranh,
Giữa đám đông hối hả lăng xăng,
Tôi sẽ đứng trước người chiêm ngưỡng dung nhan.
Và khi đã hoàn tất việc đời,
Lạy Thiên Chúa muôn loài,
Một mình, lặng lẽ,
Tôi sẽ đứng trước người chiêm ngưỡng dung nhan.
R. Tagore
(WHĐ)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Đừng cho tay trái biết việc tay phải làm” (Mt 6:3).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Hôm nay Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta về thái độ sống chay tịnh – cầu nguyện – làm phúc. Đó là thái độ đặt nền trên sự khiêm hạ và yêu mến – một thái độ sống đức tin cao đẹp bên cạnh thái độ đi ngược lại với ước muốn của Chúa là sự kiêu ngạo và khoe khoang (show up)!
Cầu Nguyện – Chay Tịnh – Làm Phúc là ba việc làm căn bản của người Ki-tô hữu thể hiện mối tương quan liên vị giữa con người với Thiên Chúa (Cầu Nguyện), giữa con người với chính mình (Chay Tịnh) và giữa con người với nhau (Làm Phúc), nhưng luôn đặt nền trên sự khiêm nhường, hy sinh, âm thầm, quảng đại…!
Chúa Giêsu nhắc nhớ các môn đệ sống thái độ Tin Mừng trong việc thể hiện căn tính của mình là bởi vì Ngài biết rằng nơi con người còn có cả bản tính tự nhiên thường đi ngược với năng động của Thần Khí. Bản tính tự nhiên luôn có sẵn, tồn tại tiềm tàng và lèo lái con người chiều theo dục vọng của thể xác. Bản tính tự nhiên ấy điều khiển con người cách tinh vi, khiến họ làm việc tốt, việc thiện trong sự khoe khoang, đề cao chính mình, bất tuân phục, v.v., nhưng lại cứ tưởng là đang thi hành ý Chúa hoặc làm vinh danh Chúa. Ma quỷ cám dỗ và điều khiển con người ngay trong chính sự thánh thiện của con người. Chẳng hạn như, người ta tham gia ca đoàn là để có cơ hội khoe giọng hát hay, mặc những bộ áo dài đẳng cấp, được đọc và hát Lời Chúa, v.v.. Người ta thích làm câu biện (hội đồng mục vụ giáo xứ) là để được các cha tin tưởng và gần gũi, được khen tặng điều này điều kia giữa cộng đoàn, được ngồi cùng bàn và đi chung xe với các đấng bậc mội khi có sự kiện gì đó. Người ta thích làm “từ thiện” là để “đánh bóng” tên tuổi, thể hiện bản thân quảng đại, khuếch trương sự giàu có, được lưu danh và đề bạt, v.v.. Phục vụ Nhà Chúa cần sự hy sinh và quảng đại. Hoa trái của phục vụ là bình an và hoan lạc trong Thánh Thần. Khi mình tham gia bất cứ đoàn thể hay đảm trách phận vụ gì trong giáo xứ hoặc xóm giáo thì đâu là hoa trái? Nếu không có hoa trái thì phải làm gì?
Bên cạnh đó, một số người lập luận rằng họ chưa thể tham gia bất cứ đoàn thể nào hoặc phục vụ Nhà Chúa trong lúc này bởi vì họ còn bận rộn với việc mưu sinh, tài chánh eo hẹp, v.v.. Như thế rõ ràng họ nghĩ Chúa cần tài chánh và sự nghiệp của họ chăng? Chúa nói rằng “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (Mt 12:7)! Đợi khi chúng ta giàu có và rảnh rang mới đi phục vụ Nhà Chúa, dấn thân sứ mạng tông đồ, tham gia các đoàn thể, v.v.. thì liệu chúng ta có đủ thời gian đợi tới lúc đó không, chúng ta có sống tới khi đó không? Liệu khi giàu có, chúng ta còn nghĩ tới Chúa không? Liệu chúng ta có đang tính toán với Chúa, dành cho Chúa “cái dư thừa” của mình không, như hình ảnh những người giàu và bà góa bỏ tiền dâng cúng bằng hai đồng kẽm và Chúa nói: “Quả vậy, tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình, mà bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình” (Lc 21:4)?
Hai thái cực tốt/xấu, thiện/ác, khiêm hạ/kiêu căng luôn hiện hữu đó, ranh giới mong manh, nhưng sự kiêu ngạo, xấu và ác lại hoạt động tinh vi. Làm sao phát hiện ra bản thân mình đang đi theo thái cực không tốt? Phải chăng phải tập sống buông bỏ, luôn ý thức mình là tội nhân nhưng được Chúa xót thương, bản thân chỉ là khí cụ diễm phúc được Chúa sử dụng, những gì tôi thủ đắc đều nhờ ơn Chúa, bám chặt lấy Chúa bằng sự cầu nguyện và đặt Chúa là ưu tiên và trên hết trong mọi tư tưởng – lời nói – hành động?
Chúc quý vị cầu nguyện sốt mến!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
