
Ông Ba-na-ba là người tốt, đầy ơn Thánh Thần và lòng tin.
Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.
11 21b Hồi ấy, có một số đông đã tin và trở lại cùng Chúa.
22 Tin ấy đến tai Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem, nên người ta cử ông Ba-na-ba đi An-ti-ô-khi-a. 23 Khi tới nơi và thấy ơn Thiên Chúa như vậy, ông Ba-na-ba mừng rỡ và khuyên nhủ ai nấy bền lòng gắn bó cùng Chúa. 24 Ông là người tốt, đầy ơn Thánh Thần và lòng tin. Và đã có thêm rất nhiều người theo Chúa.
25 Ông Ba-na-ba trẩy đi Tác-xô tìm ông Sao-lô. 26 Tìm được rồi, ông đưa ông Sao-lô đến An-ti-ô-khi-a. Hai ông cùng làm việc trong Hội Thánh ấy suốt một năm và giảng dạy cho rất nhiều người. Chính tại An-ti-ô-khi-a mà lần đầu tiên các môn đệ được gọi là Ki-tô hữu.
13 1 Trong Hội Thánh tại An-ti-ô-khi-a, có những ngôn sứ và thầy dạy, đó là các ông Ba-na-ba, Si-mê-ôn biệt hiệu là Đen, Lu-ki-ô người Ky-rê-nê, Ma-na-en, bạn thời thơ ấu của tiểu vương Hê-rô-đê, và Sao-lô. 2 Một hôm, đang khi họ làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay, thì Thánh Thần phán bảo : “Hãy dành riêng Ba-na-ba và Sao-lô cho Ta, để lo công việc Ta đã kêu gọi hai người ấy làm.” 3 Bấy giờ họ ăn chay cầu nguyện, rồi đặt tay trên hai ông và tiễn đi.
Đ.Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân.
1Hát lên mừng Chúa một bài ca mới,
vì Người đã thực hiện bao kỳ công.
Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh,
nhờ cánh tay chí thánh của Người.
Đ.Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân.
2Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ,
mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân ;3abNgười đã nhớ lại ân tình và tín nghĩa
dành cho nhà Ít-ra-en.
Đ.Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân.
3cdToàn cõi đất này đã xem thấy
ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta.4Tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu,
mừng vui lên, reo hò đàn hát.
Đ.Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân.
5Đàn lên mừng Chúa khúc hạc cầm dìu dặt,
nương khúc hạc cầm réo rắt giọng ca.6Kèn thổi vang xen tiếng tù và,
tung hô mừng Chúa, vị Quân Vương !
Đ.Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : “Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Ha-lê-lui-a.
Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Anh em hãy đi rao giảng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. 9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. 10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. 13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Suy niệm:
Chúng ta không rõ Thầy Giêsu đã sai các môn đệ lên đường
sau thời gian họ sống với Ngài bao lâu.
Nhưng chúng ta biết chắc là Thầy có sai các môn đệ.
Thầy sai họ đi để làm những việc Ngài đã và đang làm (Mt 9, 35),
như rao giảng Tin Mừng về Nước Trời, chữa bệnh, trừ quỷ (c. 8a).
Như thế họ trở nên những cộng sự viên của Ngài trong cùng một sứ vụ.
Thầy Giêsu không độc quyền trong công việc.
Ngài cũng không giữ riêng cho mình quyền trên các thần ô uế (Mt 10,1).
Việc chia sẻ quyền và mời gọi cộng tác đã có từ thời Thầy Giêsu,
và vẫn kéo dài trong Giáo Hội.
Lời dặn dò của Đức Giêsu trước khi sai họ đi đã đánh động nhiều tâm hồn,
đặc biệt những vị sáng lập các dòng tu.
Đặt mình vào bối cảnh vùng Galilê cách đây gần hai mươi thế kỷ,
chúng ta mới hình dung được khuôn mặt của những vị tông đồ đầu tiên.
Trước hết họ được sai đến với chính đồng hương của họ,
“những chiên lạc nhà Israel”, vất vưởng không người chăn dắt (Mt 9, 36).
Loan báo Tin Mừng là lên đường, đường đất đá hay đường núi đồi,
và đi bằng đôi chân của mình, không giày dép.
Những bước chân nhẹ nhàng vì hành trang chẳng có gì.
Thắt lưng chẳng mang tiền vàng, bạc, đồng, để dùng khi hữu sự.
Cả những điều một người lữ hành thường có cũng không:
một bao bị, một cái áo dự phòng, một cái gậy để chống khi đi đường xa.
Người tông đồ được đặt ở trong tình trạng bấp bênh, không chỗ dựa.
Chỗ dựa duy nhất của họ là lòng tốt của Thiên Chúa,
được thể hiện qua lòng tốt của người đón nghe Tin Mừng.
Chuyện ăn, chuyện ở, họ đều phải tin tưởng phó thác (cc. 10b. 11).
Hành trang nhẹ nhàng, tâm hồn nhẹ nhàng,
nên các tông đồ cũng thi hành sứ vụ một cách nhẹ nhàng, thanh thoát.
Họ làm mọi sự mà chẳng đòi hỏi gì (c. 8b).
Vừa rao giảng Tin Mừng rằng Nước Trời đã đến rồi,
vừa minh chứng Tin Mừng ấy bằng bao niềm vui đem đến cho người khác.
Bệnh nhân được khỏi, người chết sống lại, người phong được sạch,
và nhất là ma quỷ không còn chỗ cư ngụ trong lòng con người (c. 8a).
Bình an là lời chúc trên môi dành cho mọi căn nhà họ đến ở (c. 12).
Rõ ràng hành trình truyền giáo là một kinh nghiệm đầy ắp niềm vui hứng khởi,
cho đoàn chiên và cho chính các tông đồ.
Nếu Thầy Giêsu dặn dò các tông đồ hôm nay, Ngài sẽ nói gì?
Ngài sẽ bảo chúng ta đừng mang gì và nên làm gì cho con người hôm nay?
Chắc Ngài cũng sẽ khuyên hãy nhẹ nhàng hơn, phó thác hơn, vô vị lợi hơn.
Thế giới hôm nay vẫn yếu đau và bị ám như cách đây hai ngàn năm.
Thế giới hôm nay vẫn chờ một Tin Vui, một lời chúc Bình an.
Chúng ta vẫn được mời gọi để làm điều Ngài và các môn đệ đã làm.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xin sai chúng con lên đường
nhẹ nhàng và thanh thoát,
không chút cậy dựa vào khả năng bản thân
hay vào những phương tiện trần thế.
Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm:
rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ,
chữa lành những người ốm đau.
Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng
với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý,
biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân.
Xin ban cho chúng con khả năng
đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa.
Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ
của bao người đau khổ thể xác tinh thần.
Lạy Chúa Giêsu,
thế giới thật bao la
mà vòng tay chúng con quá nhỏ.
Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau
mà tin tưởng lên đường,
nhẹ nhàng và thanh thoát. Amen.
(WHĐ)
—————————-
Suy niệm 2: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J.
“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10:8).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Hôm nay Giáo Hội mừng lễ thánh Ba-na-ba Tông đồ. Trong Bài Đọc 1 chúng ta được nghe một vài chi tiết về thánh nhân và công việc cũng như ơn gọi của ngài. Bài Tin Mừng thì thuật lại lời căn dặn của Đức Giê-su đối với các môn đệ trong sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Đây là bài TM quen thuộc chúng ta vẫn được nghe mỗi khi Giáo hội mừng kính lễ của các vị thánh Tông đồ. Dẫu quen thuộc nhưng vì là Lời Chúa nên luôn mới mẻ và chứa đựng nhiều thông điệp thiêng liêng cao quý.
Hôm nay tôi muốn gợi ý một điểm duy nhất trong toàn bộ đoạn TM của ngày lễ mừng kính thánh Ba-na-ba, đó là câu “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10:8).
Ơn gọi làm Tông đồ của Chúa, của Giáo Hội có phải là một ơn gọi nhưng không do ân sủng Chúa ban tặng cho những ai được Người mời gọi? Để trả lời câu hỏi này, tôi thiết nghĩ mỗi người chúng ta cần quay lại thước phim về cuộc đời ơn gọi làm con cái Chúa của mỗi người chúng ta.
Quý vị được lãnh nhận Phép Thanh Tẩy (Rửa Tội), Phép Mình Thánh Chúa và Phép Thêm Sức khi nào? Từ khi được sinh ra cho đến giây phút hiện tại quý vị có ý thức về ơn gọi của mình không? Quý vị có nghe thấy tiếng Chúa mời gọi trở nên tông đồ của Chúa bao giờ chưa? Ơn gọi của quý vị hiện nay là gì? Quý vị sống ơn gọi ấy như thế nào? Phải chăng chỉ có các Tu sĩ, Linh mục, Giám mục mới là những tông đồ của Chúa?
Các Bí tích Rửa Tội, Mình Thánh Chúa và Thêm Sức đều đến từ ơn huệ nhưng không của Thiên Chúa Ba Ngôi. Nghĩa là chúng ta được Chúa cho không ơn sủng phong phú của Người để chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa, anh em của Đức Giê-su và là Đền Thờ của Chúa Thánh Thần. Bí tích Thêm Sức giúp chúng ta kiện toàn sức mạnh của Chúa Thánh Thần để ra đi loan báo TM cho những ai chưa nhận biết Chúa, làm chứng về Chúa trong cuộc sống hằng ngày. Hơn thế nữa, dù chúng ta là ai thì cũng bất xứng, bất toàn… trước Chúa, và chỉ nhờ lòng thương xót Chúa, chúng ta mới đứng vững và thi hành sứ mạng trao cách tốt đẹp mà thôi. Vì thế, lời giáo huấn của Chúa Giê-su – “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” – là lời mời gọi chúng ta đáp trả lại tình yêu vô biên của Chúa cách vô điều kiện.
Quý vị thân mến, Lời Chúa hôm nay có thôi thúc lương tâm và con tim quý vị mạnh mẽ làm chứng nhân cho Người không, có nhắc nhớ quý vị về ơn gọi tông đồ của Chúa phù hợp với khả năng và chức vụ của quý vị không? Quý vị cần làm gì để đáp trả ơn huệ Chúa ban [cho bản thân] cách thiết thực nhất?
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
WGPKT(10/06/2026) KONTUM
