12.11.2025 – Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên, Năm C – Sao Không Tạ Ơn (Lc 17,11-19)

“Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” (Lc 17, 18)

Bài đọc 1: Kn 6,1-11

Hãy lắng nghe, hỡi các bậc quân vương, để chư vị học biết lẽ khôn ngoan.

Bài trích sách Khôn ngoan.

1Hãy lắng nghe, hãy cố hiểu, hỡi các bậc quân vương ;
hãy học cho biết, hỡi những vị đang nắm quyền
trên khắp cõi trần gian.
2Mở tai ra, hỡi những ai đứng đầu trong thiên hạ,
đang tự hào vì có đông đảo chư dân.
3Vì chính Đức Chúa đã ban cho chư vị quyền bính
và chính Đấng Tối Cao đã ban quyền thống trị.
Cũng chính Người sẽ kiểm tra các việc chư vị làm
và dò xét những điều chư vị toan tính.
4Chư vị là bề tôi phụng sự vương quyền Người,
nếu như chư vị không xét xử công minh,
không tuân giữ lề luật, không theo ý Thiên Chúa,
5thì quả là kinh khủng hãi hùng,
Người sẽ kíp đứng lên chống chư vị,
vì một án quyết thật nghiêm minh
vẫn dành sẵn cho những kẻ có chức có quyền.
6Quả vậy, người phận nhỏ được thương tình miễn thứ,
kẻ quyền thế lại bị xét xử thẳng tay.
7Chúa Tể muôn loài không bao giờ vị nể,
kẻ quyền cao chức trọng, Người cũng chẳng kiêng dè.
Sang hay hèn đều do Người tạo tác,
đều được Người chăm sóc hệt như nhau,
8nhưng kẻ quyền cao sẽ bị tra vấn nghiêm nhặt.
9Vậy, hỡi các bậc vua chúa quan quyền,
những lời tôi nói đây, xin gửi tới chư vị
để chư vị học biết lẽ khôn ngoan,
mà khỏi phải sẩy chân trật bước.
10Ai sống thánh và tuân giữ luật thánh,
thì được kể là bậc thánh nhân.
Ai học hỏi luật thánh, thì sẽ tìm được lời bào chữa.
11Vậy chư vị hãy ước ao khao khát lời tôi,
và chư vị sẽ được chỉ bảo.

Đáp ca: Tv 81,3-4.6-7 (Đ. c.8a)

Đ.Tâu Thượng Đế, xin Ngài đứng dậy mà xét xử địa cầu.

3Hãy bênh quyền lợi kẻ mồ côi, người hèn mọn ;
minh oan cho người khốn khổ, kẻ bần cùng,4giải phóng ai hèn mọn, ai nghèo túng,
cứu khỏi nanh vuốt bọn ác nhân.

Đ.Tâu Thượng Đế, xin Ngài đứng dậy mà xét xử địa cầu.

6Ta đã phán : Hết thảy các ngươi đây
đều là bậc thần thánh, là con Đấng Tối Cao,7thế nhưng rồi phải chết không khác kẻ phàm nhân,
và có ngày sụp đổ như mọi bậc quan quyền.

Đ.Tâu Thượng Đế, xin Ngài đứng dậy mà xét xử địa cầu.

Tung hô Tin Mừng: x. 1 Tx 5,18

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Anh em hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh, đó chính là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Lc 17,11-19

Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

11 Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” 14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Đức Giê-su mới nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” 19 Rồi Người nói với anh ta : “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: TGM Giuse Nguyễn Năng

Sứ điệp: Lòng biết ơn cảm tạ Chúa xuất phát từ việc nhận ra ơn phúc Chúa ban. Không nhận ra hồng của Chúa, không những đưa đến sự vô ơn mà còn ngăn cản chúng ta đến với Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, “quen quá hóa nhàm”; “gần chùa gọi bụt bằng anh”: đó là những thái độ làm cho con người trở nên xơ cứng khô cằn, không còn bén nhậy tinh tế với những gì xảy đến cho mình.

Mười người cùi được Chúa chữa lành, thế mà chỉ có một người thấy được ơn cao trọng Chúa ban, mà người đó là người Samaria, một người bị coi thường, bị hạ giá. Con thấy những người thấp hèn, kém cỏi, có lẽ cảm nhận được ơn huệ hơn là người cao sang quyền quý.

Riêng con, nhiều lần con đã vong ân đối với Chúa, nhiều lần con không nhận ra được hồng ân và tình yêu thương Chúa dành cho con. Đời sống con được tràn ngập đầy hồng ân Chúa, cả tâm hồn lẫn thể xác. Con có được sức khỏe, có một gia đình ấm cúng, con được tham dự thánh lễ, được lắng nghe Lời Chúa và rước Chúa mỗi ngày… Biết bao nhiêu điều may lành, hạnh phúc phủ ngập đời con, nhiều khi con biết được, nhưng lắm khi con quên rằng tất cả đều do Chúa ban. Thật sự con đã uống nước mà quên nguồn!

Lạy Chúa, xin Chúa tha thứ cho những vong ân bội nghĩa của con. Xin cho con nhận ra hồng ân và tình thương của Chúa, để con đến với Chúa, để con đền đáp tình yêu bao la của Chúa cho xứng đáng. Xin giúp con mỗi ngày biết dâng lên Chúa lời tạ ơn. Amen.

Ghi nhớ: “Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này”.

(Nguồn: tgpsaigon.net)

—————————-

 

Suy niệm 2:Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

SẤP MÌNH TẠ ƠN 

Suy niệm:

Giáo dục cho trẻ em về lòng biết ơn là điều quan trọng.

Cha mẹ thường dạy con cám ơn người làm ơn cho mình.

Cám ơn là đi từ món quà đến người trao tặng.

Mỗi người chúng ta đã nhận biết bao quà tặng trong đời,

nên chẳng ai là người trọn vẹn nếu không có lòng biết ơn.

Bản thân tôi là một quà tặng do nhiều người cho :

cha mẹ, ông bà tổ tiên, các anh hùng dân tộc…

Chỉ cần để  lòng biết ơn đi lên mãi, lên tới nguồn,

tôi sẽ gặp được Thiên Chúa như Người Tặng Quà viết hoa.

 

Đức Giêsu đã làm bao điều tốt đẹp cho người thời của Ngài.

Nhưng ít khi Tân Ước nói đến chuyện họ cám ơn,

mà Đức Giêsu cũng chẳng bao giờ đòi ai cám ơn mình sau phép lạ.

Bởi đó bài Tin Mừng hôm nay thật độc đáo.

Mười người phong ở với nhau trong một ngôi làng.

Họ biết tiếng của Đức Giêsu và biết cả tên của Ngài.

Họ vui mừng thấy Ngài vào làng, nhưng họ chỉ được phép đứng xa xa.

Tiếng kêu của họ vừa bi ai, vừa đầy hy vọng được chữa lành:

“Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi!” (c. 13).

Đức Giêsu đã chẳng chữa lành cho họ ngay lập tức,

như từng làm với một người phong khác trước đây (Lc 5, 12-16).

Dù họ chưa được sạch, Ngài đã bảo họ đi trình diện với các tư tế

để cho thấy là mình đã khỏi rồi.

Họ đã tin tưởng, vâng phục, ra đi, và được khỏi bệnh.

Chỉ có một người, khi thấy mình được khỏi, liền quay lại.

Anh ấy lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mình tạ ơn Đức Giêsu.

Đó là một người Samaria, thời đó bị coi như người nước ngoài (c. 18).

Anh được ơn lành bệnh, và hơn nữa anh có lòng biết ơn.

Tôn vinh Thiên Chúa thì làm ở nơi nào cũng được.

Nhưng anh muốn trở lại để gặp người Thiên Chúa dùng để thi ân cho mình.

Cám ơn, biết ơn, tạ ơn, là mở ra một tương quan riêng tư mới mẻ.

Người phong xứ Samaria không chỉ được chữa lành.

Anh còn có kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa và người thi ân là Thầy Giêsu.

Ơn này còn lớn hơn ơn được khỏi bệnh.

Đức Giêsu có vẻ trách móc khi hỏi ba câu hỏi liên tiếp (cc. 17-18).

Ngài ngạc nhiên vì không thấy chín người Do thái kia trở lại cám ơn.

Đôi khi người Kitô hữu chúng ta cũng thiếu thái độ tạ ơn khi cầu nguyện.

Dường như chúng ta ít mãn nguyện với những ơn đã được tặng ban.

Chúng ta chỉ buồn Chúa về những ơn xin mãi mà không được.

Nhận ra ơn Chúa ban cho đời mình và biết tri ân: đó là một ơn lớn.

Người có lòng biết ơn bao giờ cũng vui.

Họ hạnh phúc với những gì Chúa ban mỗi ngày, vào giây phút hiện tại.

Biết ơn là con đường đơn sơ dẫn đến kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa.

Khi tôi biết đời tôi là một quà tặng nhận được,

thì tôi sẽ sống nó như một quà tặng để trao đi.

Cầu nguyện:

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

những ơn con thấy được,

và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng

con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ vì những gì

Cha không ban cho con,

và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì

Cha cương quyết không ban

bởi lẽ điều đó có hại cho con,

hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì

Cha làm cho đời con. Amen.

Nguồn: WHĐ

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh” (Lc 17:19).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện Chúa Giêsu chữa lành cho mười người phong hủi, nhưng chỉ có một người trở lại đi gặp Ngài để tạ ơn. Người biết ơn lại là dân ngoại. Những chi tiết này muốn nói gì với chúng ta để sống đức tin trưởng thành hơn, có sức chứng tá hơn?

Khung cảnh Chúa Giêsu đi đường là biên giới giữa vùng đất người Do Thái và người Samari. Vì thế, có lẽ trong số mười người phong hủi, thì có chín người là gốc Do Thái, và một người gốc Samari như Chúa Giêsu thắc mắc: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”. Người Samari bị người Do Thái xem là dân ngoại, tức là không có cùng tôn giáo, bị cho ra rìa…!

Chính thái độ này đã dẫn đến việc xem thường ơn thánh, sống vô ơn, vô cảm… nơi người Do Thái. Họ mặc nhiên rằng họ tin Thiên Chúa, nên họ có quyền xin Chúa điều này điều kia và Ngài phải ban cho họ. Còn những kẻ không hoặc chưa tin Chúa thì không được hưởng gì cả và cũng chẳng có quyền đòi hỏi.

Tương tự như thế, nhiều bạn trẻ cũng mặc nhiên rằng cha mẹ họ phải chăm lo cho họ, hoặc họ có quyền đòi hỏi cha mẹ cho họ cái này điều nọ. Những gì họ đang có đó là đương nhiên (take it for granted). Họ chẳng cần quan tâm quá khứ đến hiện tại của sự hiện hữu của họ là nhờ công lao dưỡng dục của mẹ cha. Họ được sinh ra và lớn lên trong vòng tay cha mẹ, bao nỗi hy sinh âm thầm dưỡng dục họ theo năm tháng của mẹ cha, những gì họ đang có đều đến từ mồ hôi, nước mắt, xương máu của bậc sinh thành nhưng họ không có giờ để hồi tâm, cảm mến, thán phục, biết ơn. Cuộc sống bon chen làm cho họ quên mất chính mình và chẳng còn biết bản thân từ đâu ra. Các học trò ngồi nghe thầy cô giảng bài nhưng có mấy ai cảm nhận nỗi vất vả phải soạn giáo án, chuẩn bị bài giảng cho chỉn chu hầu giúp học trò học tốt, hiểu sâu, áp dụng đúng đắn, v.v.. Vì không thấu cảm những điều này, nhiều học trò đã chống đối, nói xấu, bạo lực… với thầy cô và chính cha mẹ của mình.

Thông thường khi một người con biết ơn cha mẹ, một học trò biết tôn sư trọng đạo, hầu chắc người đó sẽ thành công, sẽ đạt được nhiều hơn những thứ họ đang có. Bởi vì cha mẹ đâu cần con cái làm gì cho họ, chẳng cần phải “đem tiền về cho mẹ”, cũng không cần phải ở trong biệt thự hay biệt phủ. Cái họ cần là thái độ sống hiếu thảo, tôn trọng và biết ơn mẹ cha. Các thầy cô giáo cũng chỉ mong muốn học trò nên người và sống có ích cho đời mà thôi. Những điều cao quý này không phải đến từ sự giàu có, mà đến từ con tim chân thành và tấm lòng biết ơn. Sống biết ơn thì người thi ân sẽ thấy được an ủi, vơi bớt nỗi nhọc nhằn, thêm nhuệ khí để tiếp tục yêu thương và làm ơn.

Càng sống biết ơn sẽ càng nhận được nhiều ơn. Người Samari vì biết ơn Chúa, nên anh được Chúa kiện toàn lòng tin: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh” (Lc 17:19). Nhờ có đức tin vững mạnh, anh được hưởng ơn cứu rỗi. Chín người phong hủi kia, sau khi được chữa lành, đã không quay lại để tạ ơn Chúa nên họ được chữa lành thể xác, nhưng con tim họ chắc gì đã hân hoan và bình an, tâm hồn họ chắc gì cảm nhận sự giải thoát và lớn lên trong tương quan với Chúa.

Những gì chúng ta đang có đều nhờ ơn Chúa. Nếu nhận thức điều này và bằng lòng với nó, chúng ta sẽ thấy hạnh phúc, bình an và hy vọng. Nếu chúng ta muốn Chúa phải ban nhiều hơn, ước muốn tham lam và hơn thua với người khác, thì hầu chắc chúng ta sẽ quên hết những gì Chúa đang làm cho chúng ta ở hiện tại và quá khứ, và hậu quả là chúng ta sẽ sống vô ơn. Từ sự vô ơn, chúng ta sẽ có thái độ phụ bạc, lãnh cảm, thờ ơ, dửng dưng với người đã từng làm ơn, với Đấng hằng ban ơn – những ơn phù hợp với chúng ta. Liệu chúng ta có bị vướng vào trạng thái này không? Liệu chúng ta có quá nhiều tham vọng và sự tham lam trong tâm trí, làm chúng ta đánh mất chính mình, đánh mất mối tương quan thân ái với Chúa và người khác?

_______________________

 

 
 

WGPKT(11/11/2025) KONTUM