
Dân Ta đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh để làm những hồ nứt rạn.
Bài trích sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a.
1Có lời Đức Chúa phán với tôi :
2Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau :
Đức Chúa phán thế này :
Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ,
tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn,
lúc ngươi theo Ta trong sa mạc,
trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.
3Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về Đức Chúa,
là phần hoa lợi đầu mùa của Người ;
tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi,
chúng phải mang tai mắc hoạ, – sấm ngôn của Đức Chúa.
7Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi
để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.
Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta,
và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.
8Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi : ‘Đức Chúa ở đâu ?’
Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta,
các mục tử thì chống lại Ta,
còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm,
chúng đi theo những thần vô tích sự.
12Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,
hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của Đức Chúa-,
13vì dân Ta đã phạm hai tội :
chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh
để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.
Đ.Lạy Chúa, Ngài quả là nguồn sống.
6Lạy Chúa, tình thương Ngài cao ngất trời xanh,
lòng thành tín vượt ngàn mây biếc.7abCông lý của Ngài như đỉnh núi Thái Sơn,
quyết định của Ngài tựa vực sâu thăm thẳm.
Đ.Lạy Chúa, Ngài quả là nguồn sống.
8Lạy Thiên Chúa, tình thương Ngài quý trọng biết bao !
Phàm nhân tìm bóng Ngài trú ẩn.9Họ được no say yến tiệc nhà Ngài,
nơi suối hoan lạc, Ngài cho uống thoả thuê.
Đ.Lạy Chúa, Ngài quả là nguồn sống.
10Ngài quả là nguồn sống,
nhờ ánh sáng của Ngài, chúng con được nhìn thấy ánh sáng.11Xin hằng thương những kẻ biết Ngài,
và hằng xử công minh với những ai có lòng ngay thẳng.
Đ.Lạy Chúa, Ngài quả là nguồn sống.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Ha-lê-lui-a.
Anh em được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
10 Khi ấy, các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng ?” 11 Người đáp : “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu. 14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng : Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy ; 15 vì lòng dân này đã ra chai đá : chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.
16 “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: TGM Giuse Nguyễn Năng
Sứ điệp: Nếu ta có thiện chí đón nhận Chúa, Chúa sẽ ban ơn thêm. Nếu ta không muốn đón nhận, ta sẽ ngày càng cứng lòng tối dạ hơn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, các tông đồ và dân chúng thật có phúc vì được nghe chính Chúa giảng dạy. Và ai đã đón nhận thi hành giáo huấn của Chúa lại là người có phúc hơn. Hằng ngày con được nghe Lời Chúa qua Phúc Âm, thật sự đây cũng là ơn phúc lớn lao cho con. Nhưng nhiều khi con chỉ nghe cho qua, không một mảy may suy nghĩ, không muốn tìm hiểu thêm, không muốn tin Lời Chúa dạy. Hơn nữa, con chưa nhận ra được bổn phận phải thực hành điều Chúa dạy. Ơn Chúa luôn gần kề mà con không biết đón nhận. Xin Chúa thứ tha và giúp con biết chuyên chăm lắng nghe, học hiểu và sống Lời Chúa mỗi ngày.
Lạy Chúa, đã nhiều lần con tự hào là người công giáo, có đức tin, biết giáo lý Chúa dạy. Thực ra con đã hiểu Chúa được rất ít, đức tin và lòng yêu mến của con có là gì! Rất nhiều lúc con đã khép lòng lại không để Chúa đi vào đời con, con đã bịt tai nhắm mắt không muốn nhìn nhận Chúa và anh chị em. Bởi vậy con lắng tai nghe mà không hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy. Thật vậy, đã bao lần con đã nhắm mắt làm ngơ trước những đòi hỏi của Tin Mừng. Đã bao lần con bịt tai giả điếc khi phải nghe những điều luật của Chúa. Đã bao lần con khép chặt lòng mình lại để khỏi thực hiện những việc làm yêu thương.
Lạy Chúa, xin đừng để con vì cứng lòng mà càng ngày càng lìa xa Chúa. Xin giúp con biết dùng ơn Chúa cách hữu hiệu để ngày càng tiến xa hơn trong đời sống Kitô hữu. Amen.
Ghi nhớ : “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết”.
(Nguồn: tgpsaigon.net)
______________________________
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
ANH EM THẬT CÓ PHÚC
Suy niệm:
Tiền định là một trong những vấn đề gây tranh cãi trong thần học.
Có người nhấn mạnh quá đến tác động của ơn Chúa cần để được cứu độ,
đến nỗi coi nhẹ tự do và trách nhiệm của con người.
Có người còn dám cho rằng Chúa đã định sẵn từ vĩnh cửu
những ai phải vào hỏa ngục hay được lên thiên đàng.
Thật ra Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu độ (1 Tm 2, 4; 4, 10).
Kế hoạch của Ngài là cứu độ toàn thế giới, chẳng trừ một ai.
Muốn được cứu thoát, con người phải dùng tự do mình mà đón lấy ơn Chúa.
Ơn Chúa có tác động trên tự do con người,
nhưng lại không áp đặt hay cưỡng ép nó, vì nếu thế sẽ chẳng còn tự do.
Chính Thiên Chúa ban tự do cho con người, và chính Ngài tôn trọng tự do ấy.
Thiên Chúa không thể tiền định lời đáp của con người trước lời mời của ân sủng.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, có những câu cần được soi sáng.
“Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời,
còn họ thì không” (c. 11).
Câu này có thể bị hiểu lầm là Thiên Chúa có sự phân biệt đối xử.
Các môn đệ thì được ơn hiểu biết, còn đám đông thì không.
Thật ra Đức Giêsu chỉ muốn nói lên sự kiện này,
các môn đệ là những người đã đáp lại tiếng gọi của Ngài,
nên họ được ơn hiểu biết, ơn nắm bắt được mầu nhiệm Nước Trời.
Còn đám đông những người từ chối thì khó lòng hiểu được.
Một câu khác cũng cần được hiểu đúng: “Người đã có lại được cho thêm,
còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi” (c. 12).
Ở đây Đức Giêsu chỉ muốn nói rằng những ai đã mở lòng đón nhận
thì càng được Thiên Chúa ban cho sự hiểu biết đức tin sâu xa hơn.
Còn những người đã khép lòng trí lại, thì về mặt thiêng liêng sẽ bị nghèo đi.
Vào buổi ban đầu, các môn đệ tin theo Đức Giêsu chỉ là nhóm nhỏ.
Còn một đám đông lớn người Do thái không tin nhận Ngài.
Đức Giêsu giảng cho họ bằng những dụ ngôn đơn sơ gần gũi.
Ngôn ngữ của dụ ngôn vừa dễ hiểu đối với người mở lòng đón nhận,
vừa khó hiểu đối với những ai từ chối và khép kín (c. 13).
Đức Giêsu không chơi khăm con người khi giảng bằng dụ ngôn,
để khiến họ trố mắt nhìn mà không thấy, lắng tai nghe mà không hiểu.
Nếu họ không hiểu được dụ ngôn, thì không phải lỗi tại Ngài,
mà do quả tim họ đã ra chai đá, do họ nhắm mắt, bịt tai .
Họ không hiểu vì không muốn hoán cải và được chữa lành (c. 15).
Như các môn đệ xưa, các Kitô hữu ngày nay cũng là người có phúc.
Chúng ta được thấy, được nghe nhiều điều mà người khác không được.
Ước gì chúng ta tìm được thứ ngôn ngữ thích hợp
để ai cũng có thể nghe được và hiểu được sứ điệp cứu độ của Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.
Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
(Nguồn: WHĐ)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ ?” (Mt 13:10)
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Cả chương 13 của Tin Mừng Mátthêu chứa đựng nhiều câu chuyện dụ ngôn mô phỏng về Nước Trời của Chúa Giêsu. Sau khi nghe dụ ngôn đầu tiên, dụ ngôn “người gieo giống”, các môn đệ bèn hỏi Thầy Giêsu: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ ?” (Mt 13:3) Thầy Giêsu đáp lại câu hỏi của các học trò có thể hiểu đơn giản thế này: môn đệ được ơn hiểu biết, còn những ai chưa là môn đệ của Thầy Giêsu thì chưa có ơn này, đúng hơn những người tin theo Chúa thì dễ đón nhận lời giáo huấn của Chúa (x. Mt 11:25-27), còn người chưa hoặc không tin Ngài thì khó đón nhận lời sự thật lắm! Vì lẽ đó, Chúa Giêsu phải dùng dụ ngôn để giải thích về mầu nhiệm Nước Trời nhằm tránh làm cho những kẻ chống đối Ngài thêm cớ để hãm hại Ngài: “Nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu” (Mt 13:13).
Ơn hiểu biết là một trong bảy ơn của Chúa Thánh Thần. Người môn đệ của Chúa, còn gọi là Kitô hữu, là người đã được lãnh nhận ơn Chúa Thánh Thần qua các Bí tích Khai Tâm Kitô giáo. Vì thế, người môn đệ có khả năng hiểu biết mầu nhiệm Nước Trời lớn hơn những người chưa lãnh nhận các Bí tích Khai Tâm Kitô giáo, cho nên không cần dùng dụ ngôn để giải thích mầu nhiệm Nước Trời nữa. Do đó, việc được lãnh nhận các Bí tích trong Hội Thánh Công Giáo là một hồng ân cao quý. Người Kitô hữu đôi khi quên mất ơn huệ nhưng-không này của Thiên Chúa, thiếu tâm tình biết ơn Thiên Chúa trong ơn gọi của bản thân, chưa biết tận dụng ơn Chúa Thánh Thần để rèn luyện đức tin và nhân đức, nhờ đó trưởng thành hơn trong đời sống đức Tin – Cậy – Mến và sống hạnh phúc, bình an, tự do trong ơn gọi làm con cái Chúa, có khả năng chu toàn bổn phận và trách nhiệm được Thiên Chúa trao phó.
Chúa Giêsu dùng Lời Chúa trong Cựu Ước như một hình thức kêu gọi mọi người tỉnh thức trước lời mời gọi của Người trong việc chuyên tâm lắng nghe và thực thi Lời Chúa: “Chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành” (Mt 13:15). Lời Chúa mời gọi chúng ta, khuyến khích chúng ta cởi mở tâm hồn để lắng nghe và hấp thụ, nhờ đó hiểu biết thánh ý Thiên Chúa, sống hoán cải liên tục để được Người ban ơn tha thứ và bình an.
Tóm lại, người Kitô hữu được lãnh ơn hiểu biết của Chúa Thánh Thần không phải để ngạo mạn, kiêu căng và sống bất cần đời, bất cần Chúa…, nhưng là để biết mở rộng con tim và khối óc, mở to tai mắt để chiêm ngắm Chúa, lắng nghe và thực thi tiếng Chúa phán dạy. Mỗi người chúng ta hãy phản tỉnh lại đời sống tâm linh của bản thân và tự hỏi: tôi đã ý thức đủ ơn huệ của Chúa Thánh Thần chưa? Tôi có cộng tác với ơn Chúa để sống chứng tá cho Tin Mừng chưa? Tôi có cởi mở con tim và trí tuệ để đón nhận ơn Chúa và tận dụng ơn Chúa để sống sung mãn căn tính của bản thân chưa, v.v.? Tôi có kiên nhẫn đón nhận những lời chống đối của người khác khi rao giảng Tin Mừng và cầu nguyện cho họ được ơn hiểu biết như chúng ta không?
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
_______________________
