Hành Trình Hoán Cải Của Thánh Phanxicô Dưới Ánh Sáng Tin Mừng Mùa Chay

Mùa Chay trong phụng vụ không chỉ là thời gian sám hối, nhưng còn là một hành trình thiêng liêng dẫn con người đến sự biến đổi nội tâm.

Khi nhìn vào cuộc đời của Thánh Phanxicô Assisi, ta thấy hành trình hoán cải của ngài đi qua những con đường mà bốn bài Tin Mừng Chúa nhật I–IV Mùa Chay thuật lại.

1. Chúa nhật I – Hoang địa và cám dỗ (Mt 4,1–11)

Sinh ra trong gia đình khá giả ở Assisi, Phanxicô từng mơ ước trở thành hiệp sĩ, tìm kiếm danh vọng và vinh quang của thế gian. Ngài thích những buổi tiệc tùng, thích được người khác ngưỡng mộ và mong muốn đạt được thành công lớn lao.

Nhưng dần dần, trong tâm hồn Phanxicô bắt đầu xuất hiện một cuộc chiến nội tâm. Những biến cố như chiến tranh, bệnh tật và thất bại đã làm ngài nhận ra rằng vinh quang trần thế không thể lấp đầy tâm hồn mình. Giống như Chúa Giêsu trong hoang địa, Phanxicô phải đối diện với những cám dỗ của danh vọng, quyền lực và sự giàu sang.

2. Chúa nhật II – Ánh sáng hiển dung (Mt 17,1–9)

Một trong những biến cố quan trọng nhất là khi Phanxicô cầu nguyện trước thánh giá trong nhà thờ San Damiano. Tại đó, ngài nghe tiếng Chúa mời gọi: “Phanxicô, hãy đi và sửa lại ngôi nhà của Ta.”

Từ giây phút ấy, tâm hồn Phanxicô bắt đầu thay đổi. Ánh sáng của Thiên Chúa làm cho ngài nhận ra một vẻ đẹp mới: vẻ đẹp của đời sống nghèo khó, của Tin Mừng và của việc theo Chúa Kitô.

3. Chúa nhật III – Cơn khát và nguồn nước hằng sống (Ga 4,5–42)

Sau khi bắt đầu quay về với Chúa, ngài không còn tìm kiếm danh vọng nữa, nhưng lại cảm thấy một khát vọng mới: khát khao Thiên Chúa.

Phanxicô dành nhiều thời gian cầu nguyện, tìm kiếm ý Chúa và lắng nghe Tin Mừng. Ngài dần khám phá rằng chỉ có Thiên Chúa mới có thể lấp đầy cơn khát trong tâm hồn con người.

Giống như người phụ nữ Samari sau khi gặp Chúa Giêsu, Phanxicô bắt đầu tìm thấy niềm vui và ý nghĩa mới trong cuộc đời.

4. Chúa nhật IV – Được mở mắt (Ga 9,1–41)

Trong đời Phanxicô, biến cố gặp người phong cùi là giây phút đôi mắt tâm hồn của ngài thực sự được mở ra. Trước đây, Phanxicô rất sợ những người phong cùi. Nhưng một ngày kia, ngài đã bước xuống ngựa, ôm hôn người phong cùi và phục vụ họ.

Sau này, chính Phanxicô nói rằng điều trước đây làm ngài ghê sợ đã trở thành niềm vui và sự ngọt ngào cho tâm hồn.

Từ giây phút ấy, Phanxicô nhìn thế giới bằng đôi mắt mới. Ngài thấy Chúa nơi người nghèo, nơi những người bị bỏ rơi và nơi mọi thụ tạo.

KẾT

Khi nhìn hành trình này, ta thấy một tiến trình rất rõ:

CÁM DỖ → ÁNH SÁNG → KHÁT KHAO THIÊN CHÚA → ĐƯỢC MỞ ĐÔI MẮT.

Lạy thánh Phanxicô cầu cho chúng con.

 

Phêrô Nguyễn Trung Phát, OFM.

Nguồn: ofmvn.org