Chúa Nhật IV Phục Sinh – Chúa Chiên Lành, Năm A (26.04.2026) – Qua Tôi Mà Vào (Ga 10,1-10)

“Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.” (Ga 10,9)

Bài đọc 1: Cv 2,14a.36-41

Thiên Chúa đã đặt Đức Giê-su làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.

Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.

14a Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với dân chúng rằng : 36 “Toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này : Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.”

37 Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác : “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì ?” 38 Ông Phê-rô đáp : “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội ; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. 39 Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi.” 40 Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói : “Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ.” 41 Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa. Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.

Đáp ca: Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 (Đ. c.1) 

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

1Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.2Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành3avà bổ sức cho tôi.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

3bNgười dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.4Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

5Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

6Lòng nhân hậu và tình thương Chúa
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

Bài đọc 2: 1 Pr 2,20b-25

20 Anh em thân mến, nếu làm việc lành và phải khổ mà anh em vẫn kiên tâm chịu đựng, thì đó là ơn Thiên Chúa ban. 21 Anh em được Thiên Chúa gọi để sống như thế. Thật vậy, Đức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em, để lại một gương mẫu cho anh em dõi bước theo Người. 22 Người không hề phạm tội ; chẳng ai thấy miệng Người nói một lời gian dối. 23 Bị nguyền rủa, Người không nguyền rủa lại, chịu đau khổ mà chẳng ngăm đe, nhưng một bề phó thác cho Đấng xét xử công bình. 24 Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính. Vì Người phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành. 25 Quả thật, trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc, nhưng nay đã quay về với Vị Mục Tử, Đấng chăm sóc linh hồn anh em.

Tung hô Tin Mừng: Ga 10,14

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : “Tôi chính là Mục Tử nhân lành, Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi.” Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Ga 10,1-10

Tôi là cửa cho chiên ra vào.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Thật, tôi bảo thật các ông : Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. 2 Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. 3 Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh ; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. 4 Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. 5 Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ.” 6 Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.

7 Vậy, Đức Giê-su lại nói : “Thật, tôi bảo thật các ông : Tôi là cửa cho chiên ra vào. 8 Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp ; nhưng chiên đã không nghe họ. 9 Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. 10 Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

—————————

 

Suy niệm 1: TGM Nguyễn Văn Thiên

 

 

MỤC TỬ HIẾN MẠNG SỐNG VÌ ĐÀN CHIÊN

 

Sau khi đã cử hành Đại lễ Phục Sinh, Giáo Hội mời gọi chúng suy tư về cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giê-su như một Mục tử hiến mạng sống vì đàn chiên. Hình ảnh đàn chiên và mục tử đã được quảng diễn nhiều lần trong Cựu ước, nhất là ngôn sứ I-sai-a, ngôn sứ Ê-dê-ki-en, ngôn sứ Giê-rê-mi-a. Giáo huấn của các ngôn sứ nhấn mạnh: chính Thiên Chúa là Mục tử chăm sóc dẫn đưa đàn chiên của Ngài là dân Ít-ra-en. Trải qua bao thăng trầm, Ngài luôn che chở và gìn giữ dân riêng suốt bề dày của lịch sử.

Trong Tân ước, chính Chúa Giê-su đã khẳng định: “Tôi là Mục tử tốt lành”. Người cũng nêu lên những đức tính cần thiết mà một mục tử tốt lành cần có. Đức Giê-su chính là mẫu gương cho các mục tử trải qua mọi thời đại.

Ngay từ ban đầu, cộng đoàn Ki-tô hữu sơ khai đã suy tư cái chết của Đức Giê-su trên thập giá theo chiều kích phụng vụ: Đức Giê-su đã tự hiến chính mình làm của lễ, và hy tế của Người nhằm để tôn vinh Thiên Chúa, và đem lại ơn tha thứ cho nhân loại. Nội dung thư gửi người Híp-ri đã chứng minh điều này. Theo tác giả, cái chết của Chúa Giê-su không chỉ là cái chết của một người công chính, mà là cái chết của Con Thiên Chúa. Đó là một hy tế độc nhất, trọn vẹn, mang tính tư tế, vượt hẳn mọi hy tế Cựu Ước. Tác giả cũng trình bày Đức Giê‑su vừa là Thượng Tế, vừa là Lễ Vật, và chính thập giá là bàn thờ nơi Người dâng hiến chính mình chỉ “một lần là đủ”. Người là Thượng tế muôn thuở theo phẩm trật Men-ki-xê đê. Từ nay, để tế lễ phụng thờ Thiên Chúa, không cần phải dâng máu bò máu chiên hay thịt của bất cứ loài vật nào, bởi vì Con Thiên Chúa đã đền tội thay nhân loại. Nhờ hy tế của Đức Giê-su, từ nay con người có thể “mạnh dạn tiến vào Nơi Cực Thánh” (Hr 10,19).

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Tông đồ Phê-rô đã quả quyết: “Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô” (Bài đọc I). Thật kỳ lạ! Phê-rô diễn giải như một nhà thần học uyên bác. Ông khẳng định: qua hy lễ của Đức Giê-su trên thập giá, Thiên Chúa đã tôn vinh Người và đặt Người làm Đấng thống trị muôn dân.

Chúng ta đọc trong kinh Tin kính: “Vì loài người chúng tôi, và để cứu độ chúng tôi, Người (Đức Giê-su) đã từ trời xuống thế”. Như vậy, công cuộc nhập thể và cứu độ của Đức Giê-su, trọn vẹn đời sống và lời giáo huấn của Người, nhất là cái chết trên thập giá, đều vì yêu thương nhân loại và để cứu độ con người.

Ngày hôm nay, trên toàn thế giới Công giáo, bất cứ nơi nào có thánh lễ, là ở đó, Chúa Giê-su đang tiếp tục hiến tế chính thân mình, để rồi từ cây thập giá, nguồn ân sủng tuôn trào đến với mọi nẻo đường nhân thế.

Nhờ Bí tích Thánh Tẩy, Ki-tô hữu là người được tháp nhập vào đàn chiên có Chúa Giê-su là Mục tử. Để xứng đáng là con chiên trong đàn chiên của Chúa, chúng ta phải thành tâm lắng nghe lời Người. Để khỏi bị lạc loài, chúng ta phải nghe tiếng gọi của vị Mục tử. Cuộc sống hôm nay có biết bao tiếng gọi khác nhau. Có những tiếng gọi giúp ta trở nên thánh thiện; nhưng cũng có những tiếng gọi dẫn chúng ta tới đau khổ triền miên. Cần có ơn Chúa để chúng ta khôn ngoan phân định cho hướng đi của đời mình.

“Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào”. Chúa Giê-su phục sinh ban cho chúng ta sức sống mới. Đó là sự sống trong ân sủng và niềm vui, nhờ việc tuân giữ và thực hiện giáo huấn của vị Mục tử.

Ngày lễ “Chúa chiên lành” Giáo Hội cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Chúng ta cầu nguyện cho có nhiều người can đảm tiếp bước Mục tử Giê-su, để loan báo tình thương của Chúa Cha, góp phần đưa nhiều người còn chưa thuộc về đàn chiên gia nhập đàn chiên của Chúa. Giáo Hội thời nào cũng cần đến những tông đồ thánh thiện và nhiệt thành. Để công cuộc loan báo Tin Mừng mang lại nhiều hiệu quả, người mục tử theo Chúa Giê-su cũng phải chấp nhận thập giá. Thánh Phê-rô (Bài đọc I) khuyên chúng ta: “Nếu làm việc lành mà phải khổ mà anh em vẫn kiên tâm chịu đựng, thì đó là ơn Chúa ban. Anh em được Thiên Chúa gọi để sống như thế”. Thánh nhân cũng nhắc lại cuộc khổ hình của Chúa Giê-su, như mẫu gương cho các tín hữu nói chung và người dấn thân phục vụ nói riêng.

“Chúa là Mục tử chăn dắt tôi…” Lời ca quen thuộc như một lời tuyên xưng đức tin. Đó cũng là một lời cầu nguyện với lòng tín thác. Có  Chúa đi cùng, chúng ta đâu còn sợ hãi nữa. Chắc chắn, trong đời sống của chúng ta, hơn một lần chúng ta đã cảm nghiệm được sự nâng đỡ đầy yêu thương của vị Mục tử. Người đã hiến mạng sống vì đàn chiên là chính chúng ta.

+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

—————————

 

Suy niệm 2: Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh

 

CHÚA KI-TÔ MỤC TỬ

 

Ta là Mục tử nhân lành là lời tuyên bố từ miệng Đức Giê-su, đi liền theo sau phép lạ chữa người mù từ thuở mới sinh.  Trong trình thuật chữa lành đó có vài điểm trái khoáy đáng suy nghĩ: người biệt phái tự phụ cho mình là sáng mắt nhưng thật ra lại mù quáng vì không nhận ra dấu chỉ của Thiên Chúa được thực hiện nơi Đức Giê-su.  Họ nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được” (x. Ga 9,16), ngược lại người mù được chữa lành lại nhận ra Đức Giê-su, anh tuyên xưng: “Người là một vị ngôn sứ !” “Con Người”, là Đấng Thiên Chúa sai đến. 

Khi anh mù bị trục xuất ra khỏi hội đường, Đức Giê-su tìm gặp anh và cho anh biết chính Người đã chữa lành anh.  Anh đã nghe tiếng Người, đã tuyên xưng đức tin và phủ phục thờ lạy Người. Anh mù bị khai trừ khỏi thế giới người lành mạnh, nay anh được trả lại danh phận, hội nhập vào cộng đồng người lành mạnh, có chỗ đứng trong xã hội, anh như con chiên lạc nghe tiếng mục tử, được dẫn về nhà Cha.  Tiếp theo là dụ ngôn mục tử nhân lành, Đức Giê-su ngỏ lời với người biệt phái, Người khẳng định chính mình là Mục tử nhân lành “nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ” (Ga10, 6).  Như vậy cho thấy Đức Giê-su minh định bằng việc làm trước khi định nghĩa mình là Chúa chiên lành đi tìm con chiên lạc.

Trong văn minh du mục của Do thái, Thiên Chúa thường tuyển chọn các người chăn chiên làm mục tử lãnh đạo dân, như Áp-ra-ham, I-xa-ác, Gia-cóp.  Ông Mô-sê được Thiên Chúa kêu gọi và sai đi thi hành nhiệm vụ giải phóng dân khỏi ách nô lệ Ai-cập, đang khi chăn dắt đàn vật.  Chính Mô-sê đã lãnh đạo dân Do thái ra khỏi Ai-cập, đưa họ vào đất hứa.  Vua Đa-vít đã có một thời chăn chiên.  Tất cả là hình bóng để cuối cùng có ngày Đức Giê-su tự nhận mình : “Ta là mục tử nhân lành”.

Tư cách người Mục tử nhân lành được mô tả qua việc biết tên con chiên và gọi đích danh từng con, dẫn chúng đi ăn, mục tử đi trước và chiên theo sau, chiên nghe tiếng chủ chăn.  Như vậy giữa chiên và người mục tử có mối tình đồng cảm thân thương.  Chiên thuộc về mục tử, chiên là tài sản sống chết của người mục tử, như vậy có sự gắn bó thiết thân giữa đàn vật và người chăn chiên.  Ban ngày người mục tử chăn giữ chiên, tìm đồng cỏ xanh tươi và nguồn suối nước mát nuôi chiên, ban đêm nằm ngay nơi cửa chuồng chiên để canh trộm và canh sói rừng, khi cần thiết người mục tử phải liều mạng đánh trả sói rừng đến bắt chiên và làm cho đàn chiên tan tác. 

Chiên cung cấp cho người mục tử sữa, thịt và len.  Chiên cừu là đơn vị đánh giá giàu nghèo trong xã hội du canh du cư miền Trung Đông.  Chủ đề chiên và mục tử khá quen thuộc trong Kinh thánh, bản chất hiền lành của con chiên câm lặng khi bị đem đi xén lông, hay bị đem đi giết thịt cũng là đề tài được Kinh thánh khai thác để hiểu về Con Chiên Thiên Chúa, về Đức Giê-su là mục tử nhân lành.

Người mục tử đó là Đức Giê-su, Người quản quyết: “Tôi là cửa cho chiên ra vào … Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.  Tôi đến cho chiên được sống và sống dồi dào” (Bài Tin Mừng Ga 10, 1-10).  Dựa vào ý nầy Đức thánh cha Phan-xi-cô mở năm thánh “Lòng Thương Xót” bằng nghi thức mở cửa thánh và rảy nước thánh trên dân chúng, cửa thánh là Đức Ki-tô và nước thánh nhắc lại phép Rửa tội (Mở cửa đền thánh Phê-rô ngày 8. 12. 2015). 

Người mục tử đó được thánh Phê-rô quả quyết: “đã bị treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Kitô” (Bài Đọc1 Cvtđ 2, 14a.36-41).  Và thư thánh Phê-rô viết: “Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá.  Vì Người phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành.  Quả thật, trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc, nhưng nay đã quay về với vị Mục tử, Đấng chăm sóc linh hồn anh em” (1Pr 2,20b-25).

Lạy Chúa Giê-su Mục tử nhân lành xin hãy làm cho con luôn biết lắng nghe lời Chúa và bước đi theo Chúa cho dù phải vượt qua những bóng tối âm u cuộc đời, vì chỉ có Chúa mới “cho chiên được sống và sống dồi dào”. Amen

Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku

______________________

 

Suy niệm 3: Lm. Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ

 

(Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ – Giáo xứ Hoa Lư, Pleiku)

 

WGPKT(25/04/2026) KONTUM