02.02.2026 – Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thánh – Tiến Dâng Cho Chúa (Lc 2,22-40)

Bài đọc 1: Ml 3,1-4 

Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của Người.

Bài trích sách ngôn sứ Ma-la-khi.

1 Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta. Và bỗng nhiên Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của Người. Kìa, vị sứ giả của giao ước mà các ngươi đợi trông đang đến, – Đức Chúa các đạo binh phán. 2 Ai chịu nổi ngày Người đến ? Ai đứng được khi Người xuất hiện ? Quả thật, Người như lửa của thợ luyện kim, như thuốc tẩy của thợ giặt. 3 Người sẽ ngồi để luyện kim tẩy bạc ; Người sẽ thanh tẩy con cái Lê-vi và tinh luyện chúng như vàng, như bạc. Bấy giờ, đối với Đức Chúa, chúng sẽ là những kẻ đến dâng lễ vật, theo lẽ công chính. 4 Lễ vật của Giu-đa và của Giê-ru-sa-lem sẽ làm đẹp lòng Đức Chúa như những ngày xa xưa, như những năm thuở trước.

Đáp ca: Tv 23,7.8.9.10 (Đ. c.10b)

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển.

7Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên,
cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính,
để Đức Vua vinh hiển ngự vào.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển.

8Đức Vua vinh hiển đó là ai ?
Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng
Đức Chúa oai hùng khi xuất trận.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển.

9Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên,
cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính,
để Đức Vua vinh hiển ngự vào.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển.

10Đức Vua vinh hiển đó là ai ?
Là Chúa Tể càn khôn :
chính Người là Đức Vua vinh hiển.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn là Đức Vua vinh hiển.

Tung hô Tin Mừng: Lc 2,32

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Ki-tô là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Chúa. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng:Lc 2,22-40 

Chính mắt con được thấy ơn cứu độ.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

22 Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23 như đã chép trong Luật Chúa rằng : “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”. 24 Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để làm điều người ta quen làm theo luật dạy, 28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng :

29“Muôn lạy Chúa, giờ đây
theo lời Ngài đã hứa,
xin để tôi tớ này được an bình ra đi.
30Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
31Chúa đã dành sẵn cho muôn dân :
32Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,
là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”

33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những điều người ta nói về Người. 34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi : “Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. 35 Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà. Như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra.”

36 Lại cũng có một nữ ngôn sứ là bà An-na, con ông Pơ-nu-ên, thuộc chi tộc A-se. Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, 37 rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa. 38 Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giê-ru-sa-lem.

39 Khi hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về thành của mình là Na-da-rét, miền Ga-li-lê. 40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: TGM Giuse Nguyễn Năng

 

(Nguồn: tgpsaigon.net)

—————————-

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

Suy Niệm

Sau khi sinh Hài Nhi Giêsu bốn mươi ngày,
Đức Maria phải chịu thanh tẩy để được phép tham dự các lễ nghi.
Bà mẹ mới sinh con phải vất vả đi đoạn đường xa để lên Đền Thờ.
Bà không đi một mình, nhưng đi với chồng và đứa con hơn tháng tuổi.
Đây là chuyến đi lên Đền Thờ đầu tiên của cả gia đình.
Đền Thờ là nơi Thiên Chúa hiện diện trên trần gian.
Con Thiên Chúa lần đầu tiên đến Nhà Cha của Ngài.
Giây phút Thánh Gia có mặt ở khuôn viên Đền Thờ
là giây phút Thánh Thần mặc khải về Hài Nhi cho hai vị ngôn sứ.
Simêôn và Anna vui sướng vì gặp thấy Đấng mà mình chờ đợi.
Họ nhận ra Ngài là “vinh quang cho dân Ítraen”,
là “ánh sáng và ơn cứu độ cho muôn dân tộc” (Lc 2,31-33).

Maria mang theo lễ vật cần cho việc thanh tẩy chính mình,
đó là hai con bồ câu non: một làm lễ toàn thiêu, một làm lễ tạ tội.
Thật ra lễ vật của đôi vợ chồng không phải chỉ là đôi bồ câu.
Họ mang theo một lễ vật quý hơn nhiều, đó là cậu con trai đầu lòng.
Họ biết tất cả các con đầu lòng đều thuộc về Thiên Chúa,
vì chính Ngài đã chỉ đánh phạt các con đầu lòng của Ai-cập
và tha cho các con đầu lòng của Ítraen (Ds 3,13).
Nhưng Hài Nhi Giêsu không phải là con đầu lòng bình thường.
Maria và Giuse biết người con mình đang bồng ẵm là ai.
Đây là Đấng Kitô của Đức Chúa (Lc 2,26),
Đấng mà Maria đã thụ thai bởi quyền năng Thánh Thần (Lc 1,35).
Đây là quà tặng của Đức Chúa cho dân Ítraen, và cho Thánh Gia.

Khi lên Đền Thờ, Giuse và Maria muốn dâng lại cho Đức Chúa
quà tặng tuyệt vời này.
Ông bà không muốn giữ Người Con này cho riêng mình.
Người Con này thuộc về Đức Chúa và mãi mãi thuộc về Đức Chúa.
Tin Mừng Luca không nói rõ chuyện ông bà chuộc Giêsu
bằng một số bạc nhỏ, để giữ Giêsu làm con của mình (Ds 3,46-47),
nhưng lại nhấn mạnh chuyện ông bà dâng Con cho Đức Chúa.
Tuy dâng con trai đầu lòng không phải là một luật buộc,
nhưng ông bà muốn làm vì lòng kính mến Chúa,
và cả hai đã muốn sống lễ dâng này suốt đời mình.

Mẹ Maria đã không rút lại Người Con mình dâng cho Chúa.
Giêsu được tự do để sống như một lễ vật cho Cha.
Năm mười hai tuổi, Giêsu đã ở lại Đền Thờ, nhà Cha của Cậu.
Khi quá tuổi ba mươi, Đức Giêsu đã lên đường đi sứ vụ
Để lại người mẹ ở nhà, không ai chăm nom.
Khi Con bị đóng đinh trên thập giá, dâng mình như lễ vật lên Cha,
Mẹ cũng dâng lễ vật là chính Người Con đang hấp hối của mình.
Những gì cụ Simêôn nói hôm nay ở Đền Thờ,
rồi Mẹ sẽ thấy được ứng nghiệm trọn vẹn (Lc 2,34-35).
Con Mẹ sẽ bị người đời chống báng,
có nhiều người bị té ngã và nhiều người được đứng lên.
Dưới chân thánh giá, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn Mẹ.
Nỗi đau của Con Mẹ, Mẹ mang tất cả vào mình.
Khi Đức Giêsu gục đầu, việc dâng Con của Mẹ mới được hoàn tất.

Khi đem con đi chịu Thánh Tẩy, cha mẹ cần dâng con cho Chúa,
và mong con mình được thánh hiến để thuộc trọn về Chúa.
Cả cuộc đời làm cha mẹ, nhiều lần phải làm lại việc dâng hiến này,
lắm khi trong nước mắt, lắm khi trong bóng đêm,
nhưng luôn tín thác, dù không hiểu hết kế hoạch của Chúa.


Cầu Nguyện

Lạy Chúa,
Xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ trí hiểu ,
Và trọn cả ý muốn của con,
Cùng hết thảy những gì con có,
Và những gì thuộc về con.

Mọi sự ấy, Chúa đã ban cho con,
Lạy Chúa, nay con xin dâng lại Chúa.

Tất cả là của Chúa,
Xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa.

Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng,
Được như thế, là đủ cho con.

(Kinh Dâng Hiến của Thánh Inhaxiô Loyola)

(WHĐ)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa” (Lc 2:22).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Hôm nay Giáo Hội mừng kính Lễ Đức Mẹ Dâng Chúa Giêsu trong đền thờ, còn gọi là Lễ Nến, Lễ thánh hóa các trẻ em. Lễ này có ý nghĩa gì trong đời sống đức tin của chúng ta?
Chúng ta hãy đọc lại Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Có hai nhân vật được gặp Chúa như họ đã được tiên báo, đó là ông Simêôn và bà Anna. Cả hai người này đều nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Mêxia, riêng tiên tri Simêôn còn tiên báo về cuộc khổ nạn của Con Thiên Chúa và nỗi khổ đau mà Mẹ Maria phải chịu nữa.
Bên cạnh đó, để ngôn sứ Simêôn và bà Anna nhận ra Chúa và được gặp Chúa, chúng ta có thể chú ý đến sự tuân giữ và sống Đạo của Thánh Gia. Mẹ Maria và Thánh Giuse tuân thủ luật Do Thái và đem Chúa Giêsu vào đền thánh để tiến dâng cho Thiên Chúa. Nhờ đó, ông Simêôn và bà Anna có cơ hội được gặp Chúa thiết thân. Vai trò của người làm cha mẹ khá quan trọng trong việc dấn thân sống đời dâng hiến của con cái.
Hơn thế nữa, khi chiêm ngắm hình ảnh của hai vị ngôn sứ và những lời cảm tạ, ngợi khen và lời tiên tri của họ, chúng ta nhận thấy rằng bất cứ sự dâng hiến nào cũng đều ẩn chứa ít nhiều khổ đau và hy sinh, cũng như đòi hỏi một tâm hồn khiêm tốn và quảng đại để có thể đáp lời Xin Vâng như Mẹ Maria. Mẹ nghe lời tiên báo về sứ mạng cứu chuộc của Con Mẹ và những đau khổ Mẹ phải chịu, Mẹ đã chẳng thể nói lời nào, ngoài một trái tim hoàn toàn vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Người làm cha làm mẹ có con cái phục vụ Giáo Hội, Xứ Đạo, Họ Đạo hoặc dâng mình cho Chúa trong các dòng tu cũng ít nhiều cảm nhận được sự mất mát gì đó, kèm theo ít nhiều đau khổ trong tâm hồn họ. Tuy nhiên, tất cả những cảm xúc này cũng là để chứng minh rằng Dâng Hiến là thế! Dâng Hiến diễn tả một sự “mất mát” gì đó! Nhưng sự “mất mát” này chỉ tạm thời mà thôi, ngược lại người sống đời dâng hiến sẽ cảm nhận bản thân có tất cả: đi đâu cũng là nhà, ngủ đâu cũng là giường, đói thì được cho ăn, khát được cho uống, rách rưới được cho mặc, tự do tự tại, gặp ai cũng là anh em chị em mình. Bên cạnh đó, đời dâng hiến như biểu tả một thế giới thánh thiêng, báo trước sự sống đời sau, một đời sống chẳng còn dựng vợ gả chồng vì mọi người đều như các thiên thần: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng” (Lc 20:34-35).
Sau cùng, điều kiện để có thể sống đời dâng hiến chính là tình yêu, một thứ tình yêu hai chiều: xác tín Chúa yêu tôi; phần tôi, tôi cũng yêu Chúa, nhưng tình yêu ấy phải được diễn tả bằng hành động cụ thể, hành động từ bỏ và hiến dâng, như lời kinh Suscipe của Thánh Inhã Loyola:
Lạy Chúa,
xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu,
và trọn cả ý muốn của con,
cùng hết thảy những gì con có,
và những gì thuộc về con.
Mọi sự ấy, Chúa đã ban cho con,
lạy Chúa, con xin dâng lại Chúa hết thảy.
Tất cả là của Chúa,
xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa.
Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng Chúa.
Vì được như thế là đủ cho con. Amen.
Chúng ta hãy xin Chúa ban thêm ơn quảng đại, sự hy sinh và lòng khiêm tốn trong trái tim của mình để chúng ta luôn sẵn sàng dâng hiến đời mình cho Chúa, sẵn sàng đáp trả lời mời gọi dấn thân cho sứ mạng của Chúa, nhất là những ai đang khát khao dâng đời mình cho Chúa hoặc có con cháu đang muốn sống ơn gọi dâng hiến! Bởi lẽ, Chúa tôn trọng sự tự do của từng người. Chúa đã gọi tất cả chúng ta làm môn đệ của Ngài, nhưng việc chọn sống đời dâng hiến hay độc thân xã hội hay hôn nhân gia đình là do chúng ta.
Hỡi các bạn trẻ, các bạn hãy tự do và can đảm đáp trả lời mời gọi của Chúa trong sâu thẳm cõi lòng mình: sống ơn gọi dâng hiến để được tự do hơn, hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn, phù hợp hơn với con người mình. Hãy buông lỏng để Chúa dẫn dắt các bạn! Hãy thoát ra khỏi chính mình để sống cho tha nhân, cho các linh hồn đang mong chờ các bạn đến gặp gỡ họ! Chúa cần các bạn! Giáo hội cũng đang cần các bạn! Các linh hồn đang rất cần các bạn!

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

_______________________

 

 
 

WGPKT(01/02/2026) KONTUM