13.07.2026 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên, Năm A – Liều Mất Sẽ Được (Mt 10,34 – 11,1)

Bài đọc 1: Is 1,10-17

Hãy rửa cho sạch, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

10Hỡi những kẻ làm đầu Xơ-đôm,
hãy nghe lời Đức Chúa phán.
Hỡi dân Gô-mô-ra,
hãy lắng tai nghe Thiên Chúa chúng ta dạy bảo.
11Đức Chúa phán : “Ngần ấy hy lễ của các ngươi,
đối với Ta, nào nghĩa lý gì ?
Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy.
Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm !
12Khi các ngươi đến trình diện Ta,
ai khiến các ngươi phải giẫm lên khuôn viên của Ta ?
13Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa.
Ta ghê tởm khói hương ;
Ta không chịu nổi ngày đầu tháng,
ngày sa-bát, ngày đại hội,
không chịu nổi những người cứ phạm tội ác
rồi lại cứ lễ lạt linh đình.
14Ta chán ghét những ngày đầu tháng,
những đại lễ của các ngươi.
Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta,
Ta không chịu nổi nữa.
15Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn ;
các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe.
Vì tay các ngươi đầy những máu.
16Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết,
và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.
Đừng làm điều ác nữa.
17Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình,
sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi,
biện hộ cho quả phụ.

Đáp ca: Tv 49,8-9.16bc-17.21 và 23 (Đ. c.23b)

Đ.Ai sống đời hoàn hảo,
Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.

8“Ta chẳng trách cứ ngươi về hy lễ ;
lễ toàn thiêu của ngươi
hằng nghi ngút trước mặt Ta đêm ngày.9“Bò của ngươi, Ta nào có thiết ;
chiên của ngươi, chẳng lẽ Ta ham !

Đ.Ai sống đời hoàn hảo,
Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.

16bc“Thánh chỉ của Ta, sao ngươi thường nhắc nhở,
mở miệng ra là chữ thánh ước trên môi ?17“Nhưng chính ngươi lại ghét điều sửa dạy,
lời Ta truyền, đem vất bỏ sau lưng.

Đ.Ai sống đời hoàn hảo,
Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.

21“Ngươi làm thế, chẳng lẽ Ta thinh lặng,
ngươi tưởng rằng Ta cũng giống ngươi sao ?
Này đây Ta khiển trách,
những tội kia, Ta vạch rõ ngươi xem.23“Kẻ dâng lời tạ ơn làm hy lễ, sẽ làm hiển danh Ta.
Ai sống đời hoàn hảo,
Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.”

Đ.Ai sống đời hoàn hảo,
Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.

Tung hô Tin Mừng: Mt 5,10

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 10,34 – 11,1

Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1034 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà.

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.

40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

111 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

THẦY KHÔNG ĐẾN ĐỂ ĐEM HÒA BÌNH, NHƯNG ĐEM GƯƠM GIÁO

 

Suy niệm: 

Văn Cao là một nhạc sĩ có tài với bản Tiến Quân ca bất hủ.

Nhưng ông cũng là một thi sĩ ít được ai biết đến.

Ông có làm một bài thơ ngắn Không Đề như sau :

“Con thuyền đi qua

để lại sóng.

Đoàn tàu đi qua

để lại tiếng.

Đoàn người đi qua

để lại bóng.

Tôi không đi qua tôi

để lại gì?”

Ông muốn để lại chút gì cho đời của kẻ đã mang tiếng ở trong trời đất.

Và ông hiểu rằng mình không thể để lại gì, nếu không vượt qua chính mình.

Cái tôi và tất cả những gì thuộc về nó, đều là đối tượng phải vượt qua.

Vượt qua cái tôi không làm tôi mất nó, nhưng lại được một cái tôi viên mãn.

Phải chăng đó là điều Văn Cao, một Kitô hữu ẩn danh đến lúc chết,

muốn gửi gấm qua những vần thơ này ?

Có những giá trị hầu như được mọi người nhìn nhận.

Có những giá trị thiêng liêng máu mủ như cha mẹ, con cái.

Đặc biệt trong xã hội Do Thái, hiếu thảo với cha mẹ là điều được đề cao.

Đức Giêsu cũng đã phê phán thái độ bất hiếu đối với cha mẹ (Mt 15, 3-6).

Mạng sống của con người cũng là một giá trị cao quý.

Đụng đến mạng sống con người là xúc phạm đến chính Thiên Chúa,

như ta thấy trong chuyện Cain giết em là Aben (St 4, 9-10).

Những giá trị thiêng liêng như thế, cần được ta yêu mến, giữ gìn.

Yêu cha, yêu mẹ, yêu con trai, con gái, là những điều hợp đạo lý.

Giữ gìn mạng sống của mình là điều phải làm.

Tuy nhiên, Đức Giêsu đã đưa ra một đòi hỏi mới mẻ và đáng sợ.

Ngài không cấm các môn đệ yêu cha mẹ, con cái, hay mạng sống,

nhưng Ngài không chấp nhận họ yêu những giá trị này hơn Ngài.

Ngài không muốn họ đặt Ngài ở dưới những giá trị đó.

Đơn giản Ngài muốn họ coi Ngài là một Giá Trị hơn hẳn, Giá Trị viết hoa.

Khi cần chọn lựa giữa các giá trị, Ngài đòi họ ưu tiên chọn Ngài.

Cụm từ “không xứng đáng với Thầy” được nhắc đến ba lần (c. 37-38).

Chỉ ai dám yêu Ngài hơn người thân yêu, dám vác thập giá mình mà theo,

người ấy mới xứng đáng với Thầy.

Chỉ ai dám mất mạng sống của mình vì Thầy,

người ấy mới lấy lại được sự sống tròn đầy ở đời sau (c. 39).

Đức Kitô là ai mà đòi chúng ta phải đặt Ngài lên trên các thụ tạo như vậy,

nếu Ngài không phải là hiện thân của chính Thiên Chúa?

Đừng quên chính Ngài đã mất mạng sống mình vì tôi trước.

Chỉ khi tôi đi qua tôi, nhờ đặt tôi và mọi sự thuộc về tôi dưới Đức Kitô,

tôi mới có gì để lại cho đời, tôi mới giữ lại được mọi giá trị khác (Mt 19, 29).

Xin làm được điều thánh Biển Đức dạy:

“Phải tuyệt đối không coi gì trọng hơn Đức Kitô.”

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con thấy Chúa thật lớn lao,

để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ.

Xin cho con thấy Chúa thật bao la,

để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống.

Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu,

để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất.

Lạy Chúa Giêsu,

xin làm cho con thật mạnh mẽ,

để không nỗi thất vọng nào

còn chạm được tới con.

Xin làm cho con thật đầy ắp,

để ngay cả một ước muốn nhỏ

cũng không còn có chỗ trong con.

Xin làm cho con thật lặng lẽ,

để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi.

Xin Chúa ngự trong con thật sống động,

để không phải là con,

mà là chính Ngài đang sống.

(WHĐ)

______________________________

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

 

THÁI TỬ BÌNH AN ĐEM ĐẾN SỰ CHIA RẼ

 

Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay chứa đựng một số những lời nghịch lý nhất chưa bao giờ được Chúa Giê-su nói với các môn đệ: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hòa bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình” (Mt 110,34 -36).

Vậy chúng ta nghĩ sao đây khi Đức Giê-su được I-sai-a loan báo là Thái Tử Hòa Bình. Ngày sinh nhật của Người được các thiên thiên chào đón với những lời ca tiếng hát: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm,” (Lc 2, 14). Khi đi rao giảng, Người cũng đã từng công bố: ”Phúc cho những ai xây dựng hoà bình” (Mt 5, 9). Cũng chính Đức Giê-su, khi bị bắt, đã truyền cho Phê-rô “Hãy xỏ gươm vào bao!” (Mt 26, 52). Nay lại tuyên tuyên bố: “Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo” (Mt 10,34). Chúng ta giải thích sao sự mâu thuẫn này?

Chúng ta cần phải phân biệt xem đâu là sự bình an và hiệp nhất mà Đức Giê-su mang đến, và đâu là sự bình an và sự hiệp nhất Đức Giê-su muốn tẩy chay. Người đến ban bình an và hiệp nhất cho người lành, điều dẫn tới sự sống đời đời, và Người đã đến tẩy chay sự bình an và hiệp nhất giả tạo giả trá, điều chỉ ru ngủ lương tâm và dẫn tới sự đồi bại.

Không phải Đức Giê-su có ý đến để đem gươm giáo gây ra sự chia rẽ và chiến tranh, nhưng điều Người mang đến, không thể tránh được sự chia rẽ và sự chống đối. Sự “chia rẽ” này cũng có thể xảy ra trong gia đình: giữa cha và con trai, mẹ và con gái, anh em và chị em, nàng dâu và mẹ chồng. Và vô phúc thay, chúng ta biết điều này thỉnh thoảng gây đau đớn thật sự.

Lạy Thái Tử Bình An, xin ban cho thế giới được hòa bình.

Nữ Vương Bình An cầu cho chúng con. Amen.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất…” (Mt 10:34).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay khởi đầu bằng một câu thoạt nghe có vẻ nghịch lý “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo” (Mt 10:34), nhưng lại chứa đựng nội dung khá phong phú: làm sao có thể sống tốt các mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với thế giới xung quanh, giữa con người với nhau.

“Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo” (Mt 10:34). Bình an và gươm giáo là hai danh từ và hai sắc thái trái ngược nhau. Gươm giáo phá nát bình an. Bình an đập tan gươm giáo. Người môn đệ Chúa Giê-su cần sống đúng với những gì Tin Mừng khuyên dạy. Nếu sống theo Tin Mừng và đi theo Chúa Giê-su, tức là người môn đệ Chúa đang có bình an và buộc phải “lội ngược dòng nước” của thời đại, của xã hội đang chứa đựng những thứ rác rưởi, những điều xấu xa, ngược với những lời hay ý đẹp của Tin Mừng, chúng tựa như “gươm giáo” vậy. Chính vì thế, Chúa Giê-su trở nên một rào cản và Tin Mừng trở nên một vật cản đối với những ai đang sống sai với những giá trị của Tin Mừng và với gương sáng của Chúa Giê-su. Họ chính là “gươm giáo” phá nát bình an của người khác.

Chọn Chúa (c.37) tức là phải đặt Chúa lên trên, vượt xa mọi sự khác, ngay cả cha mẹ, anh chị em, bạn bè, bằng cấp, quyền lực, danh vọng…

Theo Chúa (c.38) nghĩa là phải vác thập giá, sống tinh thần từ bỏ, vượt thắng những quyến luyến lệch lạc…

Sống với Chúa (cc.39-42) tức là sống vì Chúa và cho Chúa, sống vì tha nhân và cho tha nhân bằng một tình yêu vô vị lợi, dám hy sinh quyền lợi bản thân, phục vụ tha nhân bằng con tim quảng đại và dung hòa.

Tóm lại, Lời Chúa hôm nay thách đố chúng ta và buộc chúng ta phải duyệt xét lại ba nhân đức căn bản của người Ki-tô hữu, đó là Tin-Cậy-Mến. Tin Chúa thì sẽ yêu Chúa. Yêu Chúa thì sẽ yêu anh chị em xung quanh mình. Tin và yêu cần thể hiện bằng hành động cụ thể và bắt nguồn từ niềm hy vọng sẽ được sống trọn tình vẹn nghĩa với Thiên Chúa là Cha và là Đấng yêu thương con người vượt mọi diễn tả của ngôn ngữ.

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Quý vị có cảm thấy Lời Chúa hôm nay rất thách đố, và quý vị bối rối trước lời mời gọi của Chúa Giê-su để sống hoàn thiện hơn, trở nên trung gian hòa giải các mối bất hòa đang diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của mình không? Quý vị phải làm gì để thực sự là môn đệ của Chúa Giê-su, là con yêu dấu của Cha Chí Ái? Phải chăng để theo Chúa, để tin Chúa, để yêu Chúa và chọn Chúa là lẽ sống của đời mình, chúng ta buộc phải đánh đổi nhiều thứ (tiền tài, danh vọng, địa vị, quyền lực, sự an toàn, niềm vui thế gian, v.v..)?

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

WGPKT(12/07/2026) KONTUM