Người Môn Đệ Thừa Sai Sống Mùa Chay Thánh. Bài 09: Bát Canh Nguội Và Tình Yêu Tự Hủy Thầm Lặng

WGPKT(06/03/2026) – Suy niệm mỗi ngày trong Mùa Chay 2026, do Linh mục Antôn Phan Tự Cường, OP soạn.

NGƯỜI MÔN ĐỆ THỪA SAI SỐNG MÙA CHAY THÁNH

Phần 1: Cú Ngã Ngựa – Đối diện với sự thật bản thân (Ngày 1 – 16)

Mục đích: Giúp giáo dân nhận ra những “bức tường” ngăn cách họ với Chúa.

1. Ngày 1 (Lễ Tro): Vết bụi trên trán và bụi đường dưới chân – Sự mỏng manh của kiếp người.

2. Ngày 2: Chiếc điện thoại hết pin – Cảm giác mất kết nối với thế giới và nhu cầu kết nối với Chúa.

3. Ngày 3: Cái nhìn trong gương buổi sáng – Đối diện với con người thật, không phấn son, không chức vị.

4. Ngày 4: Dòng tin nhắn rác – Những tạp âm thế gian đang làm nhiễu tiếng Chúa gọi.

5. Ngày 5: Cơn giận vô cớ với người thân – Nhận diện cái tôi ích kỷ đang thống trị.

6. Ngày 6: Thói quen đổ lỗi – Khi Adam đổ lỗi cho Eva, ta đổ lỗi cho hoàn cảnh để né tránh hoán cải.

7. Ngày 7: Sự hào nhoáng của mạng xã hội – Sống ảo hay sống thật trước mặt Thiên Chúa.

8. Ánh mắt của người bị lãng quên và tiếng gọi truyền giáo.

BÀI 09

BÁT CANH NGUỘI VÀ TÌNH YÊU TỰ HỦY THẦM LẶNG

Chủ đề: Môn đệ thừa sai và trách nhiệm nhận ra Chúa qua sự hy sinh của tha nhân

1. Câu chuyện thực tế: “Người ăn sau cùng”

Trong nhiều gia đình năm 2026, dù cuộc sống đã tiện nghi hơn, hình ảnh người mẹ hay người vợ đợi cơm vẫn rất phổ biến. Khi mọi người đã ăn xong, vui vẻ trò chuyện hoặc giải trí, thì người mẹ mới ngồi vào bàn với bát canh đã nguội, những miếng thức ăn còn sót lại. Bà không phàn nàn, trái lại, bà cảm thấy hạnh phúc khi thấy chồng con được ăn ngon và đủ đầy.

Sự hy sinh này âm thầm đến mức đôi khi chúng ta coi đó là chuyện đương nhiên. Chúng ta hưởng thụ sự chăm sóc mà quên mất rằng, để có bát canh nóng cho chúng ta, đã có một người chấp nhận ăn canh nguội. Để chúng ta có thời gian nghỉ ngơi, đã có một người chấp nhận làm việc không ngơi tay. Đó chính là hình ảnh phản chiếu của một Thiên Chúa luôn đứng sau hạnh phúc của con người.

2. Lời Chúa: (Pl 3,8)

“Tôi đành thua lỗ mọi sự để được cái lợi tuyệt vời là được biết Chúa Giê-su của tôi.”

3. Suy niệm cho người môn đệ thừa sai năm 2026

Thánh Phao-lô đã “đành thua lỗ mọi sự” vì ông nhận ra Chúa Giê-su chính là Đấng đã tự nguyện “nên nghèo khó để chúng ta được giàu có”. Sự tự hủy của Chúa không phải là một lý thuyết xa vời, nó hiện diện ngay trong sự nhẫn nại và hy sinh của những người sống quanh ta.

– Bổn phận của người môn đệ: Năm mục vụ 2026 kêu gọi chúng ta trở thành những môn đệ thừa sai “hiệp hành”. Hiệp hành bắt đầu từ lòng biết ơn. Bổn phận của chúng ta là phải nhạy cảm để nhận ra những “bát canh nguội” trong cuộc đời. Nếu chúng ta không thấy được sự hy sinh của người thân, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được hy tế của Chúa Ki-tô trên Thập giá.

– Trách nhiệm thừa sai: Người thừa sai không phải là người đi ban phát ơn huệ, mà là người đi phục vụ. Trách nhiệm của chúng ta là học cách “ăn canh nguội” vì anh em. Nghĩa là chấp nhận những phần thiệt thòi, những công việc không tên, những sự mệt mỏi thầm lặng để mang lại niềm vui cho người khác. Thế giới sẽ nhận biết Chúa khi thấy những môn đệ không tìm vinh quang cho mình, nhưng tìm hạnh phúc cho người đồng loại.

4. Bài học áp dụng

– Hành động cụ thể: Trong bữa cơm hôm nay, hãy quan sát và tri ân người đã chuẩn bị bữa ăn cho mình. Hãy chủ động dọn dẹp, rửa bát hoặc làm một việc gì đó để người khác được nghỉ ngơi. Đừng coi sự phục vụ của người thân là nghĩa vụ của họ.

– Thực hành thừa sai: Trong công việc mục vụ hoặc hội đoàn, hãy tình nguyện nhận những phần việc ít người muốn làm nhất. Hãy làm với nụ cười và lòng mến, vì đó chính là lúc bạn đang “biết Chúa” một cách thực tế nhất qua sự tự hủy của chính mình.

5. Lời nguyện ngắn

Lạy Chúa Giê-su, Ngài đã hiến thân làm tấm bánh bẻ ra cho nhân loại. Xin cho con biết trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người sống quanh con. Xin luyện cho con một trái tim thừa sai, biết quên mình để phục vụ, biết chấp nhận những “nguội lạnh” của thế gian để sưởi ấm lòng anh chị em bằng tình yêu nồng cháy của Ngài. Amen.

 

Lm. Antôn Phan Tự Cường, OP