14.07.2026 – Thứ Ba Tuần XV Thường Niên, Năm A – Nếu Không Sám Hối (Mt 11,20-24)

Bài đọc 1: Is 7,1-9

Nếu các ngươi không vững tin, thì các ngươi sẽ không đứng vững.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

1 Thời vua A-khát, con vua Giô-tham, cháu vua Út-di-gia-hu, trị vì Giu-đa, thì vua A-ram là Rơ-xin, và vua Ít-ra-en là Pe-các, con ông Rơ-man-gia-hu, lên đánh Giê-ru-sa-lem, nhưng không thể tấn công được. 2 Người ta báo tin cho nhà Đa-vít rằng : “A-ram đã đóng quân ở Ép-ra-im.” Bấy giờ lòng vua cũng như lòng dân đều rung động như cây rừng rung rinh trước gió.

3 Đức Chúa phán với ông I-sai-a : “Ngươi hãy cùng với Sơ-a Gia-súp, con ngươi, ra đón vua A-khát ở cuối kênh dẫn nước của hồ trên, phía đường dẫn tới cánh đồng Thợ Nện Dạ. 4 Ngươi hãy nói với nhà vua : “Ngài hãy coi chừng, cứ bình tĩnh, đừng sợ, chớ sờn lòng trước hai cái đầu que củi chỉ còn khói đó, trước cơn giận sôi sục của Rơ-xin, vua A-ram, và của người con Rơ-man-gia-hu. 5 Vì A-ram cùng với Ép-ra-im và người con Rơ-man-gia-hu đã mưu tính hại ngài và nói : 6 “Ta hãy lên đánh Giu-đa, làm cho nó khiếp sợ ta, và đặt con ông Táp-ên làm vua ở đó.”

7 Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này :

Chuyện đó sẽ không xảy ra, sẽ không có,
8vì đầu của A-ram là Đa-mát, đầu của Đa-mát là Rơ-xin.
Sáu mươi lăm năm nữa
Ép-ra-im sẽ tan tành, không còn là một dân.
9Đầu của Ép-ra-im là Sa-ma-ri,
đầu của Sa-ma-ri là con của Rơ-man-gia-hu.
Nếu các ngươi không vững tin,
thì các ngươi sẽ không đứng vững.

Đáp ca: Tv 47,2-3a.3b-4.5-6.7-8 (Đ. c.9d)

Đ.Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở.

2Cao cả thay Đức Chúa là Thiên Chúa chúng ta,
Đấng thật xứng muôn lời ca tụng
trong thành đô của Người !3aNúi thánh Người thật nguy nga hùng vĩ,
là niềm vui cho toàn thể địa cầu.

Đ.Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở.

3bNúi Xi-on, bồng lai cực bắc,
là kinh thành của Đức Đại Vương.4Giữa các lâu đài của Xi-on,
Thiên Chúa tỏ ra chính Người là thành luỹ.

Đ.Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở.

5Kìa vua chúa toa rập với nhau,
cùng tiến quân một lúc.6Nhưng mới thấy thành đã sững sờ kinh ngạc,
quá hãi hùng, bỏ chạy thoát thân.

Đ.Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở.

7Chúng run khiếp, chạy đi chẳng nổi,
quằn quại như phụ nữ sắp sinh con.8Quay cuồng như những chiếc tàu trên biển cả
bị bão đánh tan tành.

Đ.Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở.

Tung hô Tin Mừng: x. Tv 94,7b.8a

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.

Ngày hôm nay, anh em chớ cứng lòng,

nhưng hãy nghe tiếng Chúa. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng:Mt 11,20-24

Đến ngày phán xét, thành Tia, thành Xi-đôn và đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

20 Khi ấy, Đức Giê-su bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối. Người nói :

21 “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din ! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối từ lâu rồi. 22 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xi-đôn còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. 23 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơ-đôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. 24 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.”

(Nguồn: ktcgkpv.org)

______________________________

 

Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J. 

 

TRONG NGÀY PHÁN XÉT, TYRÔ VÀ SIĐON SẼ ĐƯỢC XÉT XỬ KHOAN DUNG HƠN CÁC NGƯƠI 

 

Suy niệm: 

Lời giảng đầu tiên của Đức Giêsu là một lời mời sám hối (Mt 4, 17).

Những phép lạ Ngài làm cũng là một lời mời tương tự.

Phép lạ không phải chỉ là những biểu lộ của uy quyền và tình thương.

nhằm vén mở khuôn mặt của Thiên Chúa và của Con Ngài.

Phép lạ còn là lời mời gọi đổi đời, vì Nước Trời đã gần đến.

Đức Giêsu quở trách các thành đã lần lữa không chịu sám hối,

dù họ đã được chứng kiến phần lớn các phép lạ Ngài làm (c. 20).

“Khốn cho ngươi, hỡi Khoradin! Khốn cho ngươi, hỡi Betsaiđa!”

Đức Giêsu đã kêu than như một ngôn sứ, buồn phiền và đau đớn,

trước sự cứng lòng của những nơi mà Ngài đã đặt chân và thi ân.

Khoradin là một vùng ở Tây Bắc Hồ Galilê (Mc 10, 13).

Nay chỉ còn là cánh đồng gạch vụn, với dấu tích của một hội đường.

Betsaiđa nghĩa là “nhà của cá”, nằm nơi sông Giođan đổ vào Hồ nói trên.

Thành này ngày nay cũng biến mất, có lẽ vì bị tràn ngập bởi phù sa.

Đức Giêsu đã so sánh hai thành này với hai thành dân ngoại Tyrô và Siđôn.

Nếu Tyrô và Siđôn nhận được sự hiện diện của Đức Giêsu,

hẳn họ đã ăn năn sám hối từ lâu rồi (c. 21).

Caphanaum được coi là trụ sở của Đức Giêsu khi thi hành sứ vụ.

Nơi đây Ngài đã làm bao điều tốt lành (Mt 4, 13; 8, 5; 9, 1; 17, 24).

Vậy mà có vẻ nó lại không muốn đón nhận Đấng mang ơn cứu độ.

Phải chăng vì nó đã tự hào, tự cao trước những ơn Chúa ban?

“Ngươi sẽ được đưa lên tới tận trời sao? Ngươi sẽ bị tống xuống âm phủ.”

Đức Giêsu dám so sánh Caphanaum với Sôđôm.

Sôđôm là một thành phố trụy lạc, đã bị thiêu hủy hoàn toàn (St 19, 25).

Ngài cho rằng Sôđôm mà được thấy những điều kỳ diệu Ngài làm,

hẳn nó đã hoán cải và còn tồn tại đến nay (c. 23).

Đến ngày phán xét, con người sẽ bị xét xử theo điều mình đã lãnh nhận.

Lãnh ít thì sẽ được khoan hồng nhiều hơn.

Mỗi người chúng ta thật sự chẳng rõ mình đã nhận được bao nhiêu.

Chúng ta dễ có thái độ tự cao của những người được gần gũi Chúa.

“Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt Ngài,

và Ngài cũng đã từng dạy dỗ trên các đường phố của chúng tôi” (Lc 13,26).

Nhưng điều quan trọng không phải là đã nghe giảng và đã thấy phép lạ.

Điều quan trọng là sám hối.

Những ơn lộc Chúa ban cho đời Kitô hữu lại đòi ta phải hoán cải nhiều hơn.

Chúng ta không thể coi mình là Caphanaum để khinh Sôđôm được.

Thiên Chúa xét xử theo điều Ngài ban cho từng con người,

từng nền văn hóa hay văn minh, từng vùng đất hay từng tôn giáo.

Làm sao tôi có thể thấy được những phép lạ Chúa làm cho tôi mỗi ngày?

Có những phép lạ xảy ra đều đặn và bình thường nên tôi không nhận ra.

Mỗi cử chỉ yêu thương tôi nhận được cũng là phép lạ.

Mong tôi đáp lại phép lạ đó bằng một cử chỉ yêu thương.

Cầu nguyện: 

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

những ơn con thấy được,

và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng

con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ vì những gì

Cha không ban cho con,

và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì

Cha cương quyết không ban

bởi lẽ điều đó có hại cho con,

hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

(WHĐ)

______________________________

 

Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

 

HOÁN CẢI TÂM HỒN ĐỂ LÃNH NHẬN ƠN CHÚA

 

Lời Chúa trong Tin Mừng Mt 11,20-24 là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ của Chúa Giê-su về trách nhiệm đi kèm với ân sủng. Kho-ra-din, Bết-xai-đa và Ca-phác-na-um là những thành đã được chứng kiến biết bao phép lạ, được nghe chính lời giảng của Chúa Giê-su, Đấng Cứu Thế, nhưng lòng họ vẫn khép kín trước lời mời gọi hoán cải. Chính vì thế, Chúa khẳng định rằng trong ngày phán xét, Tia, Xi-đôn và cả Xơ-đôm, những thành vốn tội lỗi khét tiếng lại được xét xử khoan dung hơn. Chứng tỏ Thiên Chúa không chỉ xét xử theo tội lỗi đã phạm, nhưng còn theo mức độ con người đã đáp trả ơn Chúa mà mình lãnh nhận (x. Lc 12, 48).

Theo thánh Au-gút-ti-nô thì: “Phép lạ lớn nhất không phải là kẻ chết sống lại, nhưng là tâm hồn tội nhân biết ăn năn trở về cùng Thiên Chúa.” Phép lạ chỉ có ý nghĩa khi dẫn con người đến sự biến đổi nội tâm. Nếu chỉ dừng lại ở sự kinh ngạc trước quyền năng Chúa mà không thay đổi cách sống, phép lạ trở nên vô ích đối với phần rỗi linh hồn.

Thánh Gio-an Kim Khẩu nói rằng: “Điều Thiên Chúa đòi hỏi không phải là được chiêm ngắm nhiều dấu lạ, nhưng là sinh hoa trái từ những ân huệ đã lãnh nhận.” Vậy, ân sủng luôn đòi hỏi sự cộng tác của tự do con người. Thiên Chúa ban đủ phương thế cứu độ, nhưng con người phải đáp lại bằng đức tin sống động và lòng sám hối chân thành.

Phần chúng ta, những người đã lãnh nhận Bí tích Thánh Thể, được nghe Lời Chúa mỗi ngày. Nhưng nếu không hoán cải, chúng ta cũng có nguy cơ trở thành những “Capharnaum” của thời đại.

Xin Chúa ban cho chúng ta biết đón nhận ân sủng với lòng khiêm nhường, để mọi hồng ân đã lãnh nhận sinh hoa kết trái bằng một đời sống mến Chúa, yêu người và bền đỗ trên con đường nên thánh. Amen.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)

_________________________

 

Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J

 

“Bấy giờ Người bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối” (Mt 11:20).

Quý ông bà và anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại cho chúng ta nghe cơn thịnh nộ của Chúa Giê-su. Nhiều người chứng kiến các phép lạ Chúa làm nhưng không chịu tin, thậm chí còn tỏ thái độ vô ơn. Nhiều nơi được hưởng biết bao phúc lộc của Chúa nhưng không đáp trả lời mời gọi của Người. Nhiều nơi nhiều người được thấy những dấu chỉ cơn thịnh nộ của Chúa nhưng không chịu ăn năn hối cải, bởi lẽ họ không chịu nghe lời kêu gọi “hãy ăn năn sám hối và đón nhận Tin Mừng” của Chúa.

Quả thực, nghe Lời Chúa hôm nay, tôi cảm thấy sợ hãi, bởi vì tôi nhận ra rằng chính tôi là kẻ đã và đang làm Chúa nổi cơn thịnh nộ bởi vì tôi chưa sống tinh thần sám hối và canh tân đời sống đức tin để làm đẹp lòng Chúa và trở nên chứng tá của Người. Tôi nhận được rất nhiều ơn lành của Chúa, nhiều dấu chỉ của Chúa mặc khải cho tôi biết về sự xấu xa, tội lỗi và ích kỷ trong tình yêu tôi dành cho Người. Thế nhưng, tôi vẫn thường xuyên phạm tội và năm lần bảy lượt xúc phạm đến Người.

Dẫu ý thức mình tội lỗi, xấu xa và hay làm mất lòng Chúa, nhưng tôi cũng cảm nghiệm một điều khác nổi lên trong tâm hồn, đó là Chúa vẫn kiên nhẫn chờ đợi tôi hoán cải, và tình yêu Chúa luôn lớn hơn tội của tôi, và Chúa biết tôi cũng đáng thương và là nạn nhân của sự tội. Thực thế:

“Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi,

thương chữa lành các bệnh tật ngươi.

Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt,

bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà.

Chúa là Đấng từ bi nhân hậu,

Người chậm giận và giàu tình thương

Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,

tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta” (Tv 103:3-4.8.12).

Phần quý vị, quý vị cảm thấy thế nào khi nghe đoạn Lời Chúa hôm nay? Quý vị có cùng một cảm nhận giống tôi không, nghĩa là quý vị nhận ra Chúa cũng đang buồn phiền vì mình? Chúng ta phải làm gì để sống vui lòng Chúa? Thái độ của chúng ta ra sao trước tình yêu vô biên của Chúa?

Lạy Chúa,

Con thực sự bất toàn, bất trung, bất hiếu với Chúa.

Nhưng Chúa vẫn tha thứ và chờ đợi con thay đổi.

Xin Chúa giúp con ý thức hơn trong bổn phận và trách nhiệm của mình,

để sống sao cho xứng hợp hơn với ơn nghĩa của Ngài. Amen.

Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!

Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku

WGPKT(13/07/2026) KONTUM