
Cái rìu lại lên mặt với kẻ cầm rìu mà chặt sao ?
Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.
5 Đức Chúa phán thế này :
Khốn thay Át-sua, ngọn roi Ta dùng trong cơn thịnh nộ,
trận lôi đình của Ta là cây gậy trong tay nó.
6Ta sai nó đến với một dân tộc vô luân,
Ta truyền cho nó đến với một dân chọc giận Ta,
để tha hồ cướp bóc, tha hồ tước đoạt,
để giày đạp dân ấy như bùn đất ngoài đường.
7Nhưng nó lại chẳng hiểu như thế, và lòng chẳng nghĩ như vậy.
Vì nó chỉ để tâm diệt trừ và loại bỏ thật nhiều dân tộc.
13Vì nó đã nói : “Nhờ sức mạnh tay ta, ta đã hành động,
và nhờ sự khôn ngoan của ta nữa, vì ta thông minh.
Ta đã xoá bỏ ranh giới các dân tộc
và chiếm đoạt những kho tàng của chúng.
Như một đấng anh hùng, ta đã khuất phục dân cư.
14Tay ta đã chộp lấy của cải chư dân như chộp một tổ chim ;
như người ta lượm trứng rơi, ta đây đã lượm cả mặt đất
mà chẳng ai vẫy cánh, há mỏ, kêu chim chíp.”
15Cái rìu lại tự cao với kẻ cầm rìu mà chặt
hay cái cưa tự đại với người kéo cưa sao ?
Như thể ngọn roi kéo được kẻ giơ nó lên,
cây gậy nhấc được kẻ không phải là gỗ vậy !
16Bởi thế, Đức Chúa các đạo binh là Chúa Thượng
sẽ làm cho những kẻ lực lưỡng của nó gầy đi ;
từ dưới cảnh vinh hoa phú quý của nó,
một ngọn lửa sẽ bốc lên như ngọn lửa một đám cháy.
Đ.Chúa không ruồng rẫy dân Người.
5Chúng chà đạp dân riêng Ngài, lạy Chúa,
hà hiếp dân Ngài chọn làm gia sản.6Chúng giết người quả phụ, giết khách ngoại kiều,
tàn sát cả cô nhi !
Đ.Chúa không ruồng rẫy dân Người.
7Chúng bảo rằng : “Chúa đâu có thấy,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp chẳng lưu tâm !”8Hãy lưu tâm, này quân đần độn nhất trên đời !
Bao giờ mới nên khôn, hỡi đồ ngu xuẩn ?
Đ.Chúa không ruồng rẫy dân Người.
9Đấng từng gắn đôi tai há lại không nghe được ?
Đấng nặn thành cặp mắt chẳng lẽ không thấy gì ?10Đấng sửa trị muôn dân lẽ nào không trừng phạt ?
Đấng dạy dỗ con người mà chẳng biết gì sao ?
Đ.Chúa không ruồng rẫy dân Người.
14Vì Chúa không ruồng rẫy dân Người,
chẳng bỏ rơi dân Người chọn làm gia sản ;15công lý rồi ra sẽ trở lại pháp đình,
mọi tâm hồn chính trực sẽ tuân theo.
Đ.Chúa không ruồng rẫy dân Người.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Ha-lê-lui-a.
Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.
27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.”
(Nguồn: ktcgkpv.org)
______________________________
Suy niệm 1: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
… MÀ LẠI MẠC KHẢI CHO NHỮNG KẺ BÉ MỌN
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay là một lời nguyện tự phát của Đức Giêsu.
Đó là một lời tạ ơn, một lời ngợi khen của Con dâng lên Cha.
Đức Giêsu gọi Thiên Chúa bằng từ Abba thân thương gần gũi,
nhưng Thiên Chúa ấy cũng là Đấng siêu việt ngàn trùng,
Đấng quyền uy tối thượng, Chúa Tể cả trời đất (c. 25).
Đức Giêsu ca ngợi Cha vì hành vi mặc khải của Cha cho con người.
Cha có một kế hoạch cứu độ nhân loại qua Con của Cha là Đức Giêsu.
Và Cha muốn vén mở kế hoạch đó cho con người biết.
Có những người đã thành tâm đón nhận, và có những người cố ý từ chối.
Nhưng tất cả đều không nằm ngoài chương trình của Cha (c. 26).
Lối nói kiểu Do thái của Đức Giêsu có thể khó hiểu đối với ta ngày nay:
“Cha đã giấu các điều này trước những người khôn ngoan thông thái.”
Thật ra, chẳng phải Thiên Chúa ghét bỏ hay phân biệt đối xử,
vì Ngài muốn cho mọi người được cứu độ (1Tm 2, 4).
Chẳng phải Cha ghét bỏ các người khôn ngoan và cổ võ sự ngu dốt.
Ngài cũng không che giấu mầu nhiệm Nước Trời trước một ai.
Nhưng quả thật ai tự hào, tự mãn với hiểu biết khôn ngoan của mình,
và khép lại trước những gì vượt quá trí hiểu nông cạn của họ,
người ấy sẽ không có cơ may đón nhận được mặc khải của Thiên Chúa.
Một số kinh sư và người Pharisêu giỏi giang về Sách Thánh và Truyền thống,
đã không thể đón nhận được cái hoàn toàn mới mẻ nơi giáo lý Đức Kitô,
vì họ quá bám víu vào cái biết cũ mà họ coi là tuyệt đối.
Nhưng các người bé mọn, ít tri thức và sách vở, lại dễ dàng đón nhận hơn.
Họ hồn nhiên mở ra trước mặc khải của Thiên Chúa qua Đức Giêsu.
Chính vì thế họ biết được những điều sức người không thể nào đạt tới.
Câu cuối (c. 27) là một mặc khải lớn của Đức Giêsu trong tư cách là Con.
Ngài cho thấy giữa Cha và Con có sự hiểu biết nhau cách độc nhất vô nhị.
“Không ai biết rõ Con trừ ra Cha và không ai biết rõ Cha trừ ra Con…”
Sự hiểu biết nhau thân tình và sâu xa này
như thể tạo ra một thế giới riêng giữa Cha và Con.
Muốn biết Cha phải nhờ Con, Đấng duy nhất có đủ thẩm quyền mặc khải.
Hơn nữa, muốn biết Con cũng phải nhờ Cha mặc khải.
Phêrô phải nhờ Cha mới biết được Đức Giêsu là ai (Mt 16, 17).
Nói chung Cha và Con làm nên một thế giới riêng tư, nồng ấm.
Nhưng thế giới ấy lại không khép kín, mà mở ra để mời con người vào.
Cha và Con đều muốn mặc khải thế giới ấy cho con người.
Cha đưa ta gặp Con, Con đưa ta gặp Cha.
Chỉ cần gặp Con hay Cha là có thể bước vào thế giới đó, để gặp cả Cha và Con.
Chị Edith Stein là một phụ nữ Do Thái được coi là thông thái, trí tuệ.
Chị đậu tiến sĩ triết học với hạng tối danh dự tại Đức.
và là người cộng tác với ông tổ của Hiện tượng luận là triết gia Husserl.
Việc tìm kiếm Chân Lý đã dẫn chị đến với đạo Công giáo.
Chị đã đi tu Dòng Kín Cát Minh và đã bị giết tại trại giam của Đức quốc xã.
Chị Bênêđicta Thánh Giá được phong thánh năm 1998 bởi Đức Gioan Phaolô II.
Sự thông thái khiêm tốn đã giúp Chị gặp được Nước Trời như một kẻ bé mọn.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.
Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
(WHĐ)
______________________________
Suy niệm 2: Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
BÉ MỌN ĐỂ LÃNH NHẬN MẦU NHIỆM NƯỚC TRỜI
Lời Chúa Giê-su thân thưa với Cha Người: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn” (Mt 11, 25). Chúa Giê-su cất lời tạ ơn Chúa Cha vì chương trình cứu độ của Người được mạc khải không phải trước hết cho những người tự phụ vào sự khôn ngoan của mình, nhưng cho những “kẻ bé mọn”.
Ở đoạn trước trong Tin mừng Mát-thêu, Chúa Giê-su chúc phúc cho những ai “có tinh thần nghèo khó” (Mt 5,3) như thế đã có được nước trời làm sản nghiệp. Hôm nay, Đức Giê-su nói đến “những kẻ bé mọn” (Mt 11, 25) nghĩa là những người hèn mọn và khiêm nhường. “Bé mọn” không có nghĩa là thiếu hiểu biết, nhưng là những tâm hồn khiêm nhường, biết mở lòng đón nhận Thiên Chúa với niềm tín thác. Theo nghĩa Kinh Thánh, họ là những người không có uy thế, quyền lực, địa vị hay chức vụ cao sang, chẳng có gì để có thể khoe khoang. Vì thế, họ chấp nhận phó thác nơi Thiên Chúa mà không chút do dự hay kiêu hãnh giả tạo nào.
Người hiền triết và khôn ngoan, thường khó đi vào trong các mầu nhiệm Nước Trời, vì họ không mở lòng mình ra để đón nhận các mạc khải của Thiên Chúa; Thiên Chúa không ngừng mạc khải chính mình, nhưng họ thì lại tự tin vào hiểu biết của chính mình; vì thế, mạc khải của Thiên Chúa không làm họ ngỡ ngàng được. Trái lại, người đơn sơ như trẻ nhỏ lại đón nhận được mạc khải của Thiên Chúa. Dĩ nhiên, cũng có trường hợp, họ là học giả khôn ngoan, nhưng khiêm tốn trước Thiên Chúa, họ có thể hiểu biết về Thiên Chúa.
Lời tuyên xưng của Đức Giê-su còn mặc khải mầu nhiệm hiệp thông sâu xa giữa Chúa Cha và Chúa Con: “Không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.” Qua đó, thánh Mát-thêu khẳng định thần tính của Đức Ki-tô. Người là Đấng Trung Gian duy nhất đưa nhân loại đến với Chúa Cha.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết khiêm nhường thật trong lòng, để chúng con được kể vào số những người Thiên Chúa Cha mạc khải cho biết mầu nhiệm Nước Trời. Amen.
(Nguồn: tonggiaophanhanoi.org)
_________________________
Suy niệm 3: Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, S.J
“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha” (Mt 11:25).
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Ngày hôm qua tác giả bài Tin Mừng kể cho chúng ta nghe về cơn thịnh nộ của Chúa. Lời Chúa hôm nay diễn tả một tâm trạng khác của Chúa, đó là tâm tình ngợi khen, một sự hài lòng về những người con cái Chúa, đến nỗi Người phải thốt lên thành lời: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn…” (Mt 11:25).
Chúa Giê-su đưa ra một phép loại suy giữa những bậc “khôn ngoan thông thái” và những người “bé mọn”. Người khôn ngoan thông thái dường như bị loại trừ và được cảnh báo khi sự tự hào về khả năng của bản thân họ. Họ phủ nhận hoặc không nhận ra sự khôn ngoan của họ đến từ ơn sủng của Thiên Chúa. Thánh Phao-lô đã từng khuyên chúng ta rằng “Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa” (1Cr 1:31). Còn người bé mọn lại được tuyển chọn, sống đẹp lòng Chúa, được mặc khải những điều thuộc về Thiên Chúa. Vậy, ai là những “người bé mọn”? Chúng ta có được nằm trong đội ngũ những người bé mọn này không?
Để trả lời câu hỏi trên, chúng ta hãy đọc lại những đoạn Lời Chúa trước đó trong Tin Mừng Mát-thêu, nghĩa là Mt 11:1-24. Trong những đoạn văn này, Chúa Giê-su nói rằng kẻ nhỏ nhất trong Nước Thiên Chúa còn cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả (Mt 11:11), rằng đức khôn ngoan được minh chứng bằng hành động (Mt 11:19), và sau cùng Người quở trách các thành phố nơi có những con người nghe biết Lời Chúa nhưng không sám hối (Mt 11:20-24). Như thế, đối với Chúa Giê-su, người bé mọn là người tin vào Chúa và thể hiện niềm tin ấy bằng hành động, hành động đầu tiên là biết sám hối và tin vào Tin Mừng. Người bé mọn có một vị trí cao cả trong Nước Trời vì biết đón nhận Chúa Giêsu làm cứu cánh đời mình.
Qua đoạn Lời Chúa hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta có được tinh thần đơn sơ và sống nhỏ bé, nghĩa là biết đặt trọn niềm tin vào Chúa, luôn cậy dựa nơi Người, bám chặt vào bàn tay yêu thương và quan phòng của Chúa, để chúng ta có thể cùng với Chúa dâng lời ngợi khen, tán tụng Chúa Cha trong lòng yêu mến và kính tôn Người.
Chúc quý vị cầu nguyện sốt sắng!
Lm Giuse Đỗ Cao Bằng, SJ, giáo xứ Hoa Lư, Pleiku
